Ý NGHĨA HOA HỒNG VÀ NHỮNG CON SỐ.

By Phan Đình Phùng

Ý NGHĨA HOA HỒNG VÀ NHỮNG CON SỐ

Hoa hồng tượng trưng cho tình yêu nhưng không phải lúc nào cũng có thể tặng và tặng bao nhiêu hoa cũng được… Nếu không hiểu rõ các ý nghĩa của nó thì việc tặng hoa hồng không những không có ý nghĩa mà còn làm cho người nhận hiểu sai tình ý của người tặng.


Ý nghĩa của các loại hoa Hồng:

  • Hoa Hồng: Tỏ lòng ái mộ tỏ sự hạnh phúc vinh dự.
  • Hoa Hồng Gai: Tỏ lòng tốt.
  • Hoa Hồng Đỏ: Một tình yêu mảnh liệt và đậm đà tỏ sự hạnh phúc vinh dự.
  • Hoa Hồng Baby: Tình yêu ban đầu.
  • Hoa Hồng bạch: Ngây thơ duyên dáng và dịu dàng Tình yêu trong sáng và cao thượng.
  • Hoa Hồng Nhung: Tình yêu say đắm và nồng nhiệt.
  • Hoa Hồng Vàng: Một tình yêu kiêu sa và rực rỡ. (Đôi khi có ý nghĩa tình yêu sút giảm và sự phản bội tỏ ý cắt đứt quan hệ).
  • Hoa Hồng Phớt: Bắt đầu một tình yêu mơ mộng.
  • Hoa Hồng Đậm: Người đẹp kiêu kì.
  • Hoa Hồng Thẩm: Tình yêu nồng cháy.
  • Hoa Hồng Cam: Tình yêu hòa lẫn với ghen tuông.
  • Hoa Hồng Viền Trắng: Tình yêu kín đáo sâu sắc sẵn sàng hy sinh cho người mình yêu
  • Hoa Hồng Phấn: Sự trìu mến.
  • Hoa Hồng Tỉ Muội: Khi được tặng nếu là bạn trai thì cần hiểu rằng: Bạn là một đứa em ngoan.

Ý nghĩa của số lượng hoa Hồng:

  • 1 hoa hồng: Trong trái tim anh chỉ có mình em
  • 2 hoa hồng: Thế giới này chỉ có hai chúng ta
  • 3 hoa hồng: Anh yêu Em
  • 4 hoa hồng: Đến chết anh cũng không đổi lòng
  • 5 hoa hồng: Yêu em tự trái tim
  • 6 hoa hồng : Hãy tôn trọng nhau yêu nhau và tha thứ cho nhau
  • 7 hoa hồng : Anh luôn thầm yêu trộm nhớ em
  • 8 hoa hồng: Cảm ơn sự quan tâm khích lệ của em
  • 9 hoa hồng: Anh yêu em mãi mãi
  • 10 hoa hồng: Tình đôi ta thập toàn thập mỹ
  • 11 hoa hồng: Thế gian này chỉ có mình em
  • 12 hoa hồng: Tình yêu của anh nối dài theo năm tháng
  • 13 hoa hồng: Hãy giữ lấy tình hữu nghị
  • 14 hoa hồng: Tượng trưng sự kiêu ngạo
  • 15 hoa hồng: Anh có lỗi với em
  • 16 hoa hồng: Tình yêu đầy sóng gió
  • 17 hoa hồng: Tình tan vỡ không gì cứu vãn
  • 18 hoa hồng: Chân thành và trong sáng
  • 19 hoa hồng: Hãy nhẫn nại và chờ đợi
  • 20 hoa hồng: Anh yêu em bằng cả trái tim
  • 21 hoa hồng: Một tình yêu chân thành
  • 22 hoa hồng: Cầu mong em gặp may
  • 25 hoa hồng: Cầu chúc em hạnh phúc
  • 30 hoa hồng: Hãy tin vào duyên số
  • 36 hoa hồng: Lãng mạn
  • 40 hoa hồng: Thà chết không xa nhau
  • 50 hoa hồng: Không hẹn mà gặp
  • 99 hoa hồng: Không bao giờ phai nhạt
  • 100 hoa hồng: Anh yêu em trăm phần trăm
  • 101 hoa hồng: Yêu… yêu em vô cùng
  • 108 hoa hồng: Em sẽ lấy anh nhé
  • 365 hoa hồng: Ngày nào anh cũng nghĩ đến em
  • 999 hoa hồng: Mãi mãi đắm say
  • 1001 hoa hồng: Mãi mãi bên nhau!


Sưu tầm

More...

Thơ: ĐÓA HỒNG KHÔNG TÊN (Đào Thị Thanh Thủy - ĐH Quy Nhơn).

By Phan Đình Phùng

 

 

ĐÓA HỒNG KHÔNG TÊN

Cảm hứng từ "Đóa hồng cho những ngày tháng

                                  không tên" của Vi Ánh Ngọc

Xuân đến tôi chếch choáng với bàn tay ấy

Để đông kiếm tìm đóa hồng vỡ - không tên

Hồn giai nhân vương vấn cả ngày đêm

Vòng trọn vẹn tình trọn vẹn mà sao tim vẫn khuyết?

Tâm hờ hững tay hờ hững thả tình trôi vào miền vĩnh viễn vô tâm...

 

Sống dỗi hờn trong khắc khoải chờ mong

Khát hương hồng đánh thức lòng tê tái

Để máu chảy tan con tim đá dại lạnh căm...

 

Rồi gặp em phút đầu tiên thoảng nhẹ tựa hư không

Ta ngửi khẽ cánh hồng tươi mát

Nhưng ô hay vết thương lưu chẳng nhạt thấm đượm trái tim ta

Vết chân xưa - miền ký ức nhạt nhòa

Ta hớp nhẹ tinh hồng trong đáy mắt

Gói gọn hương trái tim tôi phó mặc lớp bụi thời gian.

 

Nay ta yêu chẳng còn phút bẽ bàng

Trao trọn cả con tim không lừa dối

Nhớ nhung lắm lúc bên đường đứng đợi vu vơ...

Ướp hồn em trộn lẫn những trang thơ

Ta ôm ấp mối tình đầu nhỏ bé

Gió vi vu hát cùng ta khe khẽ

Lãng tử yêu thầm - một đóa hồng không tên.

Đào Thị Thanh Thủy

More...

Thơ: VÔ ĐỀ (Lương Tuyền).

By Phan Đình Phùng

 

VÔ ĐỀ

Ai khơi ngọn gió mùa xuân
Gọi thương gọi nhớ bâng khuâng nỗi niềm
Ai treo lên mảnh trăng liềm
Để bao thương nhớ nỗi niềm bâng khuâng.

Lương Tuyền

More...

Thơ: ĐÓA HỒNG CHO NHỮNG NGÀY THÁNG KHÔNG TÊN.

By Phan Đình Phùng

 
ĐÓA HỒNG CHO NHỮNG
              NGÀY THÁNG KHÔNG TÊN
                                         Tặng B.Th

Tôi đã gặp
Đã thương
Đã yêu nhiều người con gái
Đã trải qua bao cuộc tình
Đã một thời hò hẹn và ước mơ
Nhưng không!
Trái tim tôi chưa rung động bao giờ.

 
Đến một ngày
Gặp em – đoá hồng vô biên
Để rồi trái tim tôi triền miên sóng sánh
Bao rung động cứ nồng nàn vỗ mạnh
Cuốn hút tôi vào cuộc tình vụng dại
Những đam mê cháy bỏng đánh thức nhịp tim yêu.

Em tựa hồ như một làn gió
Và tôi – con sóng lao xao
Có một ngày cơn gió ngang qua
Con sóng kia dường như bị một thế lực nào đó khuấy động cứ thổn thức
vỗ liên hồi và hát mãi bài tình ca vĩnh cửu ngày xanh.

Vi Ánh Ngọc

More...

Tản văn: MỘT CHUYẾN ĐI (Nguyễn Thị Bích Thi - ĐH Quy Nhơn).

By Phan Đình Phùng

 

 

MỘT CHUYẾN ĐI

Một buổi sớm mai với cơn gió lành lạnh hiếm hoi tràn về bất chợt cô sinh viên cảm thấy như thời gian đang trôi chậm lại. Và trong khoảnh khắc thời gian cô đọng ấy đủ cho kí ức cô sống lại chút kỉ niệm về một chuyến đi thực tế đến miền đất Vạn Ninh- Khánh Hòa cách đây không lâu.

Cô sinh viên mở toang khung cửa sổ khoảng trời bên ngoài dường như trong hơn sau cơn mưa đêm qua. Từng cơn gió mang theo hơi lạnh tràn vào khung cửa sổ khiến lòng cô xao xuyến nhớ về khoảng trời với những kỉ niệm thân thương của một chuyến đi. Và cô nhớ…

Lần đầu tiên đến với mảnh đất Vạn Ninh cô không sao khỏi bỡ ngỡ và xa lạ chỉ muốn nhanh kết thúc chuyến đi thực tế để về với Quy Nhơn yêu dấu. Nhưng dần dần tình cảm của những con người Tu Bông đã khiến cô ngày càng không muốn rời xa mảnh đất nhọc nhằn nhưng đầy tình thương này. Bởi nơi đây cô đã được lớn lên rất nhiều trong tâm tưởng và cả trong tình cảm. Cô cảm nhận được tình yêu thương chân thành và nồng ấm của những người dân xứ Vạn; tình bạn bè thân thiết và sâu sắc trong mười ngày của chuyến đi.

Mười ngày sống với đất Tu Bông có lẽ cô sẽ không bao giờ quên.Mười ngày – khoảng thời gian đó không phải là dài nhưng cũng đủ cho cô có những kỉ niệm buồn vui chép vào trí nhớ để mỗi lần nhắc đến miền đất Vạn cô lại nhớ về một chuyến đi thực tế khó quên. Làm sao cô có thể quên được những cơn mưa làm ướt tóc mây cơn mưa Tu Bông – cơn mưa làm dấy lên bao nỗi niềm trong trái tim người con gái trẻ. Một tình yêu một nỗi bâng khuâng hoài niệm hay một điều gì đó cô cũng không lí giải nổi; chỉ biết rằng mua đem đến cho cô cảm xúc và sự rung động nơi con tim. Từng hạt mưa rơi rơi rơi rơi như những “giọt đàn bầu” thấm vào mảnh đất quê hương và từng mảnh tâm hồn người. Cô tin rằng không chỉ riêng cô mà  cơn mưa Tu Bông còn đem đến sự dịu ngọt ấp ủ cho rất nhiều con tim thổn thức. Làm sao cô có thể quên những cơn gió Tu Bông mà cô vẫn thường hòa mình vào gió để vu vơ hát câu: “Gió ơi gió đừng hôn lên má em. Gió ơi gió đừng vờn lên tóc em.” Người dân nơi đây vẫn thường nói với nhau: “Mưa đồng Cọ gió Tu Bông”. Tu Bông là nơi hội tụ  của gió cũng chính là hội tụ khí thiêng những gì thiêng liêng nhất của hồn trời hồn Việt. Cơn gió của nghìn năm thổi về làm dịu mát tâm hồn người xứ Vạn.

      Mưa và gió nơi miền đất Vạn đã thấm vào hồn cô để cô chợt nhận ra một điều thật giản đơn: nơi đây cũng chính là quê hương cô vậy – mảnh đất miền Trung nhọc nhằn và vất vả qua bao thăng trầm lịch sử vẫn ánh lên nét đẹp dịu hiền. Cô hòa mình vào thiên nhiên xứ Vạn. Một đám mây dừng lại trên trời cao một bông hoa nghiêng mình trong nắng sớm một tiếng chim ca náo nức gọi bình minh … cũng đủ cho trái tim cô rung lên những tơ lòng sâu kín. Cô càng thấm thía hơn câu ca dao viết về đất Khánh:

“ Tỉnh Khánh Hòa đậm đà mưa nắng

Non chồng nghĩa nặng nước chứa tinh thâm

Ngọn gió bay phảng phất hơi trầm

Mây xây tháp bút trăng dầm bến ngân”.

Cô cảm thấy yêu nơi này da diết yêu mỗi nhành hoa ngọn cỏ ngôi nhà … Cô yêu cánh đồng ruộng xanh đang thời con gái mà mỗi chiều cô và lũ bạn thường tí tách chụp những bô ảnh làm điệu;  yêu con đường mòn dẫn đến đình làng mà nhóm trưởng “khó tính” từng dẫn cả nhóm  đến sưu tầm văn học dân gian yêu cả ngôi nhà đã chứa chấp “ thập quỷ” bọn cô. Những cảnh vật nơi đây sẽ mãi in đậm trong trái tim cô nư những ảnh hình khắc trên đá dù thời gian có cuốn trôi tất cả thì nơi một góc tâm hồn vẫn có Tu Bông hiện hữu.

Đến với mảnh đất Vạn Ninh cô được hiểu hơn người dân nơi đây với tất cả những tình cảm nhiệt thành và chân chất.Chuyến đi thực tế đã giúp cô thâm nhập vào cuộc đời một cách sâu sắc để cô chiêm nghiệm ra rằng có những điều thật giản dị mà không trang giấy nào viết hết được: đó là tình người. Cô sống trong thình yêu thương của người dân xứ Vạn như sống trong một gia đình thân thuộc. Cô không còn cái cảm giác xa lạ ban đầu mà lúc này cô đã thực sự nhận ra mình gắn bó với nơi đây biết nhường nào. Cô sinh viên vô tư chỉ biết chơi và học; giờ bước vào cuộc sống của những người dân vất vả lam lũ  nên không khỏi ngỡ ngàng và lạ lẫm. Cô cảm thấy mình thật vụng về trong cách nấu cơm bằng bếp than cách nướng cá … nhưng những cô chú nơi đây luôn tận tình giúp đỡ khiến cô ngày càng quen với công việc thú vị này. Cô sẽ nhớ lắm chú trưởng thôn vui tính và hay kể cho cô nghe về sự tích lập làng lập thôn. Cô sẽ luôn nhớ về chú Thái – người lúc nào cũng giúp đỡ nhóm cô từ việc nấu ăn đến việc sưu tầm vốn văn hóa dân gian. Người dân nơi đây đã làm nảy nở trong tâm hồn cô một tình cảm tốt đẹp và thiêng liêng. Cô thấy mình thật hạnh phúc khi sống cùng những con người giàu tình cảm như câu ca dao xứ Vạn từng ngợi ca:

“ Gió đâu bằng gió Tu Bông

Thương ai bằng thương cha thương mẹ thương chồng thương con”.

Người dân đất Tu Bông với tấm lòng đôn hậu và hiền hòa đã để lại trong cô một kí ức tốt đẹp.

Rồi cô miên man nghĩ đến những người bạn của mình một cảm xúc nhẹ nhàng mơn man trong trái tim cô. Chính chuyến đi đã giúp cô hiểu nhiểu hơn những đứa bạn thân trong nhóm xây đắp trong cô một tình bạn đẹp và vững chắc hơn. Cô đã cùng lũ bạn đắm mình trong những cơn mưa trái mùa cùng hát trong làn gió Tu Bông cúng đạp xe dạo quanh những con đường quê heo hút để tìm lại những “viên ngọc quý ” của văn hóa dân gian tiềm ẩn trong mỗi con người nơi đây. Bao kỉ niệm giản dị chợt ùa về trong cô: những lần nấu ăn toát cả mồ hôi những lần dạo bộ khi hoàng hôn buông xuống hay cả những khi cùng với nhóm đến nhà người dân để sưu tầm văn học dân gian. Những kỉ niệm tưởng chừng bình dị mà lại chất vấn trong tâm hồn cô bao suy nghĩ ngớ ngẩn. Cô sợ mình sẽ chẳng bao giờ gặp lại những hình ảnh ấy cũng như chẳng bao giờ có lại được những giây phút đáng quý như thế này với bạn bè thân yêu trên mảnh đất Vạn – Khánh Hòa.

Ngày từ giã xứ Vạn trở về Quy Nhơn cô không nói nên lời chỉ im lặng nhìn cảnh chia tay của nhóm bạn và những người dân nơi đây. Có lẽ cô sợ mình sẽ không ngăn được nước mắt khi phải nói lời chia tay:

“Sao ngôi làng ấy con người ấy

Cứ vấn vương lòng trước lúc xa”.

Cái gì đã làm cho cô quyến luyến đến như vậy.Cô đã gửi ở nơi đây một tình cảm một tình yêu sâu kín. Cô chợt nhớ đến lời một bài hát: “Nếu có ước muốn trong cuộc đời này hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại…” và cô thầm ước được trở về với những cơn gio smats Tu Bông để được hì hục cùng lũ bạn bên bếp lửa than nướng những con cá thươm giòn để được ngẩn tò te nghe khúc cải lương của bà cụ bán hàng nước ven đường. Tình cảm trong cô đối với miền đất Vạn theo thời gian đã vụt lớn lên tỏa sáng và trở nên thiêng liêng:

“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở

Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”.

Tu Bông vẫn còn hiện hữu lắng đọng sâu xa trong trái tim cô những cảm xúc thiết tha dào dạt.Acô mang theo suốt cuộc đời để mỗi khi nhớ về Tu Bông những kỉ niệm ấy lại trỗi dậy mảnh liệt và lai láng trong lòng cô như chú sơn ca khao khát hoa thơm gió mát nền trời và hơi thở của mùa xuân trong tiết đông giá rét:

“Có một phút mà suốt đời nhớ mãi

Nao nao lòng thổn thức vấn vương”.

     Một cơn gió chợt lùa vào làn tóc rối của cô. Cô giật mình tự hỏi: “Có khi nào là cơn gió của Tu Bông???”…

Nguyễn Thị Bích Thi

More...

Thơ tặng Bích Trang - Cảm hứng từ một giờ học.

By Phan Đình Phùng

alt

 

 

CHÙM THƠ TẶNG BÍCH TRANG

 

NHÌN

Đừng nhìn tớ như thế

Tớ đỏ mặt bây chừ

Tớ “đỏng đảnh” lắm ư!

Thực hư tớ nào biết.

 

Đừng nhìn tớ mải miết

Tớ con gái cơ mà

Mỗi lần cậu nhìn qua

Tớ ngượng ngùng mắc cỡ.

 

Đừng làm tớ bỡ ngỡ

Tớ chả biết gì đâu

Ấy cái phút ban đầu

Cậu nhớ chi lạ rứa.

 

Thời gian đếm sao vừa

Đừng nhìn tớ như thế

Tí nữa lúc ra về

Chớ có mà nhìn tớ.

 

Ôi sao mà mắc cỡ!

 

 

 

 

 

ĐÔI MẮT

Thẳm sâu khóe mắt em cười

Sóng thời gian vỗ nhịp đời ta say

Chao mi lóng lánh những ngày

Rơi! Nghiêng! Nắng chiều rơi dày trong ta

Ngẫu nhiên ta ngỡ như là

Nhịp đời lên tiếng hát ca lòng mình

Bỗng dưng một phút em xinh

Trong đôi mắt ngọc đem tình ta say.

 

 

 

 

 

CÓ MỘT NGÀY

Có một ngày

Anh bỗng dưng nhìn em bằng đôi mắt của kẻ tình si

Anh không hiểu hay vì anh không hiểu

Mơ và thực!

Em kiêu sa dịu dàng đến từng dấu chấm hỏi.

 

Có một ngày

Em khác xa những ngày

Đến độ anh nhầm tưởng em là thiên thần của đời anh vĩnh cửu

Và trong anh nồng nàn trái tim yêu cháy bỏng.

 

Có một ngày

Và sau đó những ngày

Rồi mãi mãi những ngày

Trái tim cuồng si bắt đầu lên tiếng

Hai mươi bốn giờ mỗi ngày đam mê khát khao gọi tên em

Và có một ngày…anh đã đắm say khờ khạo.

Vi Ánh Ngọc

More...

Thơ: ĐỂ MỖI CHIỀU ANH NGẮM BƯỚC EM QUA.

By Phan Đình Phùng

 

 

ĐỂ MỖI CHIỀU

        ANH NGẮM BƯỚC EM QUA

                                            Tặng B.Th

Để mỗi chiều anh ngắm bước em qua

Người thiếu nữ sắc đẹp và huyền thoại

Hư ảo bao lần trong mắt kẻ giai nhân.

 

Để mỗi chiều nghe tơ lòng rung động

Liếc trộm cái nhìn đăm đắm xa xăm

Ở nơi ấy âm thầm và hy vọng.

 

Để mỗi chiều chênh chao từng giọt nhớ

Tóc ai bay sóng xanh màu ngọc bích

Nét  kiều diễm đôi mắt biếc hoa mi…

 

Để mỗi chiều anh ngắm bước em qua.

 Vi Ánh Ngọc

More...

Màu sắc dân tộc trong "Tương tư" của Nguyễn Bính.

By Phan Đình Phùng

MÀU SẮC DÂN TỘC TRONG "TƯƠNG TƯ" CỦA NGUYỄN BÍNH
Ngô Chí Tâm
 
Nguyễn Bính thuộc thế hệ các nhà Thơ mới. Nhưng nếu phần lớn các thi sĩ cùng thời chịu ảnh hưởng của thơ phương Tây thì Nguyễn Bính lại tìm về với điệu thơ dân tộc.

“Lỡ bước sang ngang” là tác phẩm được chú ye hơn cả trong sự nghiệp sáng tác của Nguyễn Bính trước cách mạng. Bằng lối ví von mộc mạc duyên dáng mang phong vị ca dao: tác phẩm này đã đem đến cho người đọc những hình ảnh thân thương của quê hương đất nước và một tình người đằm thắm thiết tha. Bài thơ “Tương tư” được in lần đầu trong tập thơ “Lỡ bước sang ngang”. Đây là bài thơ khá tiêu biểu cho hồn thơ Nguyễn Bính nói chung và cho lập “Lỡ bước sang ngang” nói riêng.

Tương tư là trai gái nhớ nhau. Dĩ nhiên đây là nỗi niềm u ẩn của những người yêu nhau phải xa nhau. “Tương tư” là một thi đề quen thuộc trong cả văn chương dân gian lẫn văn chương bác học. Trước Nguyễn Bính đã có những thi sĩ lừng danh như Nguyễn Du Nguyễn Công Trứ… viết về đề tài này. Và ngay trong làng “Thơ mới” đã có bài “Tương tư chiều” nổi tiếng của Xuân Diệu. Tất cả những điều đó là những thử thách to lớn đối với những cây bút đi sau. Nguyễn Bính đã vượt qua được thử thách đó mang đến cho đề tài này phần nội dung mới và cách nói mới.

Nỗi niềm “Tương tư” của Nguyễn Bính được thể hiện bằng những sắc thái muôn thuở của chuyện trai gái yêu nhau mà phải xa nhau. Có nhớ nhung có trách móc có giận hờn và dĩ nhiên cả khắc khoải đợi chờ…Nỗi niềm tương tư ở đây chưa đến độ cháy bóng mãnh liệt như trong thơ Xuân Diệu (“Bữa ni lạnh mạt trời đi ngủ - Anh nhớ em em hỡi anh nhớ em!”) nhưng cũng thật tha thiết chân thành:

“Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông

Một người chín nhớ mười mong một người

Gío mưa là bệnh của giời

Tương tư là bện của tôi yêu nàng”.

Thì ra nếu gió mưa là “căn bệnh” là sự vận động thường xuyên của thiên nhiên thì nhớ mong là căn bệnh cố hữu diễn ra như một quy luật tất yếu của những người đa tình đa cảm dường như có mặt ở trên đời này chỉ để thương thầm nhớ vụng. Giữa chàng trai – nhân vật trữ tình – và bạn gái dường như chẳng có cách trở gì về cả không gian lẫn thời gian? Họ ở chung một làng chỉ cách nhau có “một đầu đình”. Cô gái có thể thuận lợi đủ điều càng khiến cho nhân vật trữ tình càng thêm băn khoăn thêm hờn dỗi. Nhưng nào có ai đâu mà chờ với đợi. Cũng như một số bài thơ khác của Nguyễn Bính thường nói đến mối tình đơn phương (như trong bài Hoa và rượu. Người phương nên lời trách móc hờn dỗi kia rõ ràng trở thành vu vơ. Thực ra những lời nói đó chính là sự tự bộc lộ tâm hồn nhạy cảm khao khát yêu thương của chính nhà thơ. Khi cuộc đời còn những mối tình đơn phương khi còn những con tim ít tuân theo những quy tắc rạch ròi; thì người đọc cũng không mấy ai nõ trách Nguyễn Bính đã “tương tư” một cách vu vơ…

Đặc biệt nỗi niềm chờ mong đáng trân trọng ấy đã đựoc nhà thơ thể hiện một cách mới mẻ. Trước hết là hình ảnh cái “tôi” có nhu cầu giãi bày phơi trải được Nguyễn Bính diễn tả một cách trực diện không chút vòng vo:

“Gió mưa là bện của giời

Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng”.

Ngoài ra còn phải kể đến việc tác giả đã thành công khi đưa vào lời ăn tiếng nói của người nhà quê trong cuộc sống thường nhật. Những lời ăn tiếng nói ấy xuất hiện một cách tự nhiên mộc mạc tạo nên không khí dân dã quê mùa cho toàn bài thơ:

“Hai thôn chung lại một làng

Có sao bên ấy chẳng sang bên này?

Nhưng đây cách một đầu đình

Có xa xôi mấy mà tình xa xôi?”

Đưa vào thơ lời ăn tiếng nói của đời thường Nguyễn Bính cũng như những nhà Thơ mới đã gặt hái được một mùa hoa trái bội thu. Thơ của họ trở nên gần gũi với người đọc và nó góp phần phát hiện ra những cái mới mẻ của con người và tạo vật mà trước đây ít nhiều thi ca bác học chưa làm được.

Như vậy nội dung “Tương tư” có tính chất muôn thuở đã được nhà thơ Nguyễn Bính thể hiện bằng một lời nói hiện dại mang dấu của thời đại phản ánh một mảng tâm hồn của lớp thanh niên tiểu tư sản những năm 30 của thế kỷ này.

Song giá trị cơ bản của bài thơ không chỉ ở chỗ tác giả diễn tả khá mới mẻ cái “tôi” thiết tha chân thành khao khát yêu đương; mà điêu chủ yếu nó gợi lên được cái “hồn xưa đất nước” theo cách nói của nhà phê bình Hoài Thanh. “Hồn xưa đất nước” không nằm riêng ở chi tiết nào câu thơ nào mà toát ra từ toàn bộ bài thơ qua hệ thống hình ảnh lời ví von cũng như giọng điệu chung.

Vốn sinh ra ở một nước nông nghiệp cho dù đã từng “dan díu với kính thành” nói theo Nguyễn Bính mấy ai trong số chúng ta không có trong mình một đôi kỷ niệm về một làng quê Việt Nam truyền thống? Tương tư có khả năng khơi gợi trong đáy sâu tâm hồn người đọc. Trong khi các nhà thơ cùng thời Xuân Diệu hay Lưu Trọng Lư chịu ảnh hưởng sâu đậm thơ phương Tây và chính điều đó đem lại cho phong trào Thơ mới những nét đặc sắc thì Nguyễn Bính lại thành công khi ông tìm về với điệu thơ dân tộc với làng quê Việt Nam thân thuộc với những hình ảnh gần gũi tự ngàn xưa: những con bướm trắng bướm vàng vẽ vòng trên các vườn hoa cải hoa vàng những vườn bưởi vườn cam ngào ngạt hương thơm ven đê là ruộng dâu bãi đay bên giậu mùng tơi cạnh giếng khơi là những cô thôn nữ đôn hậu quanh năm dệt lụa chăn tằm trẩy hội xem chèo … với trang phục cổ truyền: áo đồng lầm quần lĩnh tía yếm lụa sồi… Ở bài thơ “Tương tư” dường như có một sự kết nối giữa hệ thống hình ảnh đã trở thành ước lệ đối với làng quê Việt Nam. Ở đó có thôn Đoài thôn Đông có con đò và bến nước có hàng cau và giàn trầu… Ở đó còn có nơi sinh thành và nuôi dưỡng lối thơ lục bát và Nguyễn Bính đã sử dụng nhuần nhuyễn lối thơ này cách ví von mộc mạc thực chất là những ẩn dụ: bến – đò hoa - bướm trầu – cau thôn Đông – thôn Đoài… Hệ thống hình ảnh lối thơ truyền thống với cách ví von ấy đã đánh thức con người nhà quê lâu nay ẩn náu trong lòng độc giả làm cho họ bồi hồi xao xuyến về một làng quê Việt Nam một dân tộc Việt Nam gần gũi và thiêng liêng.

Không những thế “Hồn xưa đất nước” còn được biểu hiện ngay trong lối suy nghĩ gắn với trời đất cỏ cây quê hương. Ngày xưa năm tháng trôi qua đã được ông cha ta miêu tả qua sự biến đổi của cây lá:

“Nửa năm hơi tiếng vừa quen

Sân ngô cành biếc đã chén lá vàng”.

(“Truyện Kiều” - Nguyễn Du)

Nhân vật trữ tình trong bài thơ này cũng đo đếm thời gian dựa vào chính sự thay đổi của cảnh sắc thiên nhiên. Điều này được thể hiện bằng những câu thơ dân dã mộc mạc:

“Ngày qua ngày lại qua ngày

Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng”.

Đồng thời thiên nhiên còn là chuẩn mực để nhân vật trữ tình nhớ nhung suy tưởng: “Gió mưa là bệnh của giời – Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng”.

Do sống hoà hợp gắn bó với cảnh sắc thiên nhiên nên trong ca dao – dân ca trai gái quê ta không chỉ mượn Thuyền và Bến Sen - Hồ Mận – Đào… để giãi bày tình yêu một cách kín đáo vừa duyên dáng vừa tinh tế. Trong bài “Tương tư” Nguyễn Bính sử dụng triệt để các cách nói ấy mang lại hiệu quả nghệ thuật đáng kể. Nếu như ở khổ thơ thứ hai còn có câu dường như lạc hệ thốn thiếu sự dung dị(“Hoa khuê các “bướm giang hồ gặp nhau”) thì khổ thơ cuối cùng chính là sự kết tinh nghệ thuật của toàn bài. Ở khổ thơ này “hồn xưa đất nước” toát lên từ cách dùng hình ảnh cách bộc lộ tình cảm kín đáo mộc mạc của tác giả. Thay vì lối diễn đạt trực tiếp ở phần đầu đến khổ thơ cuối Nguyễn Bính dùng lối diễn đạt gián tiếp rất tinh tế phảng phất chất hương đồng cỏ nội của ca dao thuần khiết:

“Nhà em có một giàn giầu

Nhà tôi có một hàng cau liên phòng

Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông

Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?”

Trong phong trào Thơ mới nhiều thi sĩ như Đoàn Văn Cừ Anh Thơ Bàng Bá Lân… miêu tả được những bức tranh quê tươi đẹp. Nhưng có lẽ chỉ mình Nguyễn Bính nói đúng được cái hồn quê Việt Nam. Ngày nay ở nông thôn Việt Nam phong cảnh cũng như hồn người đã đổi khác rất nhiều. Thanh niên nam nữ thường thích điệu bộ bò hơn là áo tứ thân chít khăn mỏ quạ xe Cub đã thay cho ngựa tía võng điều…

Tuy vậy phần nào bài thơ “Tương tư” trên đây của Nguyễn Bính vẫn như một dấu tích tâm hồn dân tộc góp phần cho tâm hồn người đọc thêm phong phú và tươi sáng. Đấy chính là sự đóng góp đặc sắc của nhà thơ trong bài thơ này nói riêng và trong phần nhiều bài thơ của Nguyễn Bính trước Cách mạng nói chung đấy cũng là lý do khiến nhiều người yêu thích thơ ông.

More...

Tính dân tộc trong bài "Việt Bắc" của Tố Hữu.

By Phan Đình Phùng

Đề : Tính dân tộc trong bài thơ Việt Bắc được biểu hiện cụ thể ởnhững phương diện nào? Trình bày vắn tắt và nêu dẫn chứng minh họa.

Gợi Ý :

A- Mở Bài

Bài thơ Việt Bắc là đỉnh cao của thơ Tố Hữu và cũng là một thành tựuquan trọng của thơ ca kháng chiến chống Pháp.Bài thơ được Tố Hữu sángtác vào tháng 20 năm 1954 nhân một sự kiện lịch sử.Trung ương Đảng vàchính phủ rời chiến khu về thủ đô Hà Nội.Từ điểm xuất phát ấy bài thơthể hiện tình gắn bó thắm thiết giữa người ra đi và người ở lại giữamiền xuôi và miền ngược giữa người cán bộ với Việt Bắc quê hương củacách mạng với đất nước và nhân dân với Đảng và Bác Hồ với cuộc khángchiến đã thành kỉ niệm sâu nặng trong tâm hồn.

Như thế nghĩa là trong niềm vui thắng lợi và đón nhận cuộc sống thanhbình nhà thơ vẫn không quên tình nghĩa gắn bó trong những năm gian khổđã qua và coi đây là cội nguồn sức mạnh tinh thần to lớn cho những ngàyhiện tại và tương lại.Có thể nói bài thơ Việt Bắc là khúc tình ca vàcũng là khúc hùng ca mà cội nguồn sâu xa của nó là tình cảm quê hươngđất nước là truyền thống ân nghĩa đạo lý thuỷ chung của dân tộc.

B-Thân bài

1.Việt Bắc với vẻ đẹp của cảnh và người
a) Nét độc đáo của cảnh Việt Bắc.
b)Sự hoà quyện giữa cảnh và người.
Trước hết với kiểu kết cấu đối đáp rất đậm đà tình nghĩa của bài thơViệt Bắc là tình yêu với thiên nhiên đất nước được biểu hiện cụ thể quasự gắn bó với núi rừng Việt Bắc trong nỗi nhớ của người cán bộ sắp vềxuôi.Cảnh Việt Bắc hiện ra những vẻ đẹp hiện thực và thơ mộng thi vịgợi rõ nét độc đáo của Việt Bắc so với nhiều miền quê khác của đấtnước.Việt Bắc đó là hình ảnh “Trăng lên đầu núi nắng chiều lưngnương” hình ảnh bản làng mờ trong sương sớm những bếp lửa hồng trongđêm khuya là những “rừng nứa bờ tre ngòi thưa sông Đáy” là tiếng mõtrâu về trong rừng chiều tiếng “Chày đêm nện cối đều đều suối xa”.

Nhưng có lẽ nổi bật nhất là nỗi nhớ của Tố Hữu về Việt Bắc là sự hoàquyện với người là ấn tượng không thể phai mờ về những người dân ViệtBắc cần cù trong lao động thuỷ chung trong nghĩa tình:
Ta về mình có nhớ ta

Nhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung.
Qua đó có thể thấy thiên nhiên Việt Bắc hiện ra với những vẻ đẹp phongphú đa dạng thay đổi theo thời tiết từng mùa.Gắn với cảnh tượng ấy làcon người giản dị người đi làm nương rẫy người đan nói người háimăng…Bằng những việc làm tưởng chừng nhỏ bé của mình họ đã góp phần tạora sức mạnh vĩ đại của cuộc kháng chiến.Chính tình nghĩa gắn bó và sansẻ cũng nhau chịu đựng gian khổ thiếu then cùng nhau gánh vác nhiệm vụnặng nề khó khăn giữa nhân dân với bộ đội và cán bộ tất cả càng làm chohình ảnh Việt Bắc sáng ngời trong hồi tưởng của nhà thơ.Việt Bắc- đó làhình ảnh những mái nhà “Hắt hiu lau xám đậm đà lòng son” hình ảnh ngườimè “Địu con lên rẫy bẻ từng bắp ngô” là những ngày tháng đồng cam cộngkhổ:
Thương nhau chia củ sắn lùi
Bát cơm sẻ nửa chăn sui đắp cùng
Có thể nói âm hưởng trữ tình vang vọng suet b ài thơ tạo nên khúc cangọt ngào đằm thắm của tình yêu đồng chí với đồng bào của tình yêuthiên nhiên yêu đất nước yêu đời.

2.Việt Bắc hào hùng trong chiến đấu
a)Khung cảnh sử thi
b)Vai trò Việt Bắc trong cách mạng và kháng chiến.
Theo dòng hồi tưởng của Tố Hữu bài thơ dẫn ta vào khung cảnh Việt Bắcchiến đấu với những hình ảnh hào hùng những hoạt động sôi nổi những âmthanh náo nức phấn chấn.ở đây bài thơ tràn đầy âm hưởng anh hùng camang dáng vẻ sử thi hiện đại bởi vì chỉ cần miêu tả khung cảnh hùngtráng của Việt Bắc Tố Hữu đã nêu bật khí thế chiến đấu vô cùng mạnh mẽcủa dân tộc.
Những đường Việt Bắc của ta
Đêm đêm rầm rập như là đất rung
Quân đi điệp điệp trùng trùng
ánh sao đầu súng bạn cùng mũ nan
Dân công đỏ đuốc từng đoàn
Bước chân nát đá muôn tàn lửa bay.
Dân tộc ấy đã vượt qua bao gian khổ hi sinh để lập nên những kìtích những chiến công:Phủ Thông đèo Giàng sông Lô phố Ràng Hoà Bình TâyBắc Điện Biên…..Nhưng Tố Hữu không thể miêu tả diễn biến của cuộc khángchiến mà chỉ còn đi sâu vào lý giải những cội nguồn sức mạnh đã dẫn tớichiến thắng.Đó là sức mạnh của lòng căm thù : “Miếng cơm chấm muối mốithù nặng vai” sức mạnh tình nghĩa thủy chung: “Mình đây ta đó đắng cayngọt bùi” nhất là sức mạnh của khối đoàn kết toàn dân của sự hoà quyệngắn bó giữa con người với thiên nhiên-tất cả tạo thành hình ảnh “đấtnước đứng lên”
Nhớ khi giặc đến giặc lùng
Rừng cây núi đá ta cùng đánh Tây
Núi giăng thành luỹ sắt dày
Rừng che bộ đội rừng vây quân thù
Mênh mông bốn mặt sương mù
Đất trời ta cả chiến khu một lòng.
Đặc biệt bằng những lời thơ trang trọng mà tha thiết Tố Hữu đã đi sâunhấn mạnh hình ảnh và vai trò của Việt Bắc như là quê hương của cáchmạng căn cứ vững chắc của cuộc kháng chiến.Trong những năm đen tốitrước cách mạng hình ảnh Việt Bắc hiện dần từ mờ xa “mưa nguồn suốilũ những mây cùng mù” cho đến xác định như chiến khu kiên cường nơinuôi dưỡng bao sức mạnh đấu tranh nơi sản sinh nhiều địa danh đã đi vàolịch sử dân tộc.
Mình về có nhớ núi non
Nhớ khi kháng Nhật thủa còn Việt Minh
Mình đi mình có nhớ mình
Tân Trào Hồng Thái mái đình cây đa.
Trong những năm tháng kháng chiến gian lao Việt Bắc là nơi có “cụ Hồsoi sáng” có “Trung ương Chính phủ luận bàn việc công để kiên địnhniềm tin yêu của cả nước đối với Việt Bắc Tố Hữu lại dùng những câu thơmang sắc thái ca dao dạt dào những âm hưởng nghĩa tình của hồn thơ dântộc.
ở đâu đau đớn giống nòi
Trông về Việt Bắc mà nuôi chí bền
Mười lăm năm ấy ai quên
Quê hương cách mạng dựng nên cộng hoà.

3.Việt Bắc trong cảm hứng về ngày mai
a)Vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp
b)Dự đoán về sự tha hoá.
Từ tình cảm yêu mến gắn bó với cảnh và người Việt Bắc từ niềm tin tưởngvững chắc vào sức mạnh của nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng và BácHồ Tố Hữu vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp của Việt Bắc ngày mai trong khungcảnh xây dựng cuộc sống mới hoà bình phồn vinh.
Ngày mai rộn rã sơn khê
Ngược xuôi tàu chạy bốn bề lưới giăng
Than Phấn Mễ thiết Cao Bằng
Phố phường như nấm như măng giữa trời.
Những hình ảnh ấy là mơ ước khát vọng và cũng là tình nghĩa mà nhữngngười cán bộ kháng chiến muốn đền đáp nơi từng là cội nguồn của cáchmạng nơi đã cưu mang che chở họ trong những ngày đầy gian nan hi sinh.
+Đặc biệt ở những dòng cuối cùng của bài thơ người đọc càng hiểu sâuthêm sự sắc sảo nhạy bén của bài thơ Tố Hữu khi hướng về ngày mai nhàthơ không quên một nét đẹp trong đạo lý truyền thống của dân tộc đó làtình nghĩa thuỷ chung có mới mà không nới cũ luôn nghĩ đến nhau và vìnhau giữa miền xuôi và miền ngược giữa cán bộ và nhân dân của mình.
Mình về thành thị xa xôi
Nhà cao còn thấy núi đồi nữa chăng?
Phố đông còn nhớ bản làng
Sáng đèn còn nhớ mảnh trăng giữa rừng?
Có thể coi đây là lời cảnh báo về sự tha hoá khi có sự thay đổi môitrường khi người ta có thể quên đi tất cả tình nghĩa năm xưa để chỉnghĩ đến mình và vì mình.Cho đến hôm nay những lời thơ ấy của Tố Hữuvẫn giữ nguyên ý nghĩa thời sự chứ không hề cũ xưa.

C-Kết luận

Nhìn chung Việt Bắc là một bài thơ trữ tình chính trị bởi vì thơ ở đâylà thơ với căn cứ cách mạng với truyền thống cách mạng với đất nước vànhân dân.Nhưng quan trọng hơn cả chuyện công tác cái đã làm cho ngườita cảm động là bài thơ đã thể hiện hết được truyền thống ân nghĩa củadân tộc Việt Nam thể hiện một khát vọng về một chiến sĩ chan hoà tìnhyêu thương hạnh phúc thanh bình bền vững mãi mãi trên đất quê hương

More...

Thơ: KHI EM 20.

By Phan Đình Phùng

 

 

CHÙM THƠ MỪNG SINH NHẬT BÍCH THI

 

KHI EM HAI MƯƠI 1


Khi em 20

Thời con gái bắt đầu e thẹn

Những cái nhìn vụng ngượng làm ai đó chao lòng.

 

Khi em 20

Dáng hình thiếu nữ khuấy động bao tâm hồn xa lạ

Con đường những chiều tan trường bỗng trở nên

               huyền ảo dịu êm trong mắt kẻ giai nhân.

 

Rồi một ngày...khi em 20

Ta ngắm nhìn từng bước kiêu sa mùa xanh mơn mởn vọng về

Bỗng giật mình tìm về ký ức 20 chợt thổn thức réo gọi

                                                         những cơn mơ

Ta về...vụng dại khi em 20.

 

 

 

 

 

 

KHI EM HAI MƯƠI 2


Một ngày! Ánh bình minh vừa thức giấc

Ta ngỡ ngàng nhìn thời gian trôi xa

Chợt vụng về ngượng ngịu em 20

Và...vỡ òa nơi trái tim cháy bỏng

Khát khao huyền dịu.

 

Tuổi 20! Ánh mắt chớp nửa hồn vĩnh cửu

Những đêm về ai đó ngóng trông

Thao thức đếm tơ lòng rung động

Ngắm sao trời vòm sao xa sáng mãi

Đăm đắm ngỡ như là...

 

Khi em 20! Anh về viết vần thơ

Khi em 20! Anh vụng dại mong chờ

Khi em 20! Trái tim khờ xao xuyến

Khi em 20! Anh quyến luyến nhớ mong

Khi em 20! Ngôi sao sáng nhất nơi con tim khờ khạo lên tiếng

   để rồi bất chợt hôn lên làn tóc mây ngọt ngào

Khi em 20! Và những cơn mơ...


                                                    Vi Ánh Ngọc

                               Quy Nhơn 18h 21 ngày 7/4/2011  

More...