Thơ: MỘT NỬA.

By Phan Đình Phùng

 

 

 

 

Một nửa

Một nửa đời ta một nửa

Một nửa ngày xưa ta mơ

Một nửa bây giờ xa khuất

Còn lại gấp khúc nửa đời.

 

Em về quên lãng cuộc chơi

Ta về dòng đời lơi lỏng

Nén thời gian xa mờ trông

Lang thang phố vắng lên đèn.

 

Một nửa còn đâu một nửa

Chạnh lòng khuất nẻo trời xa

Đêm! Im lìm và mộng mị

Xa xăm một nửa ta về.

Vi Ánh Ngọc

More...

Cảm nhận ca khúc: HẠ TRẮNG

By Phan Đình Phùng

 

 

 

Ca khúc: HẠ TRẮNG

Sáng tác: Trịnh Công Sơn

Thể hiện: Khánh Ly

 

Những ngày đầu tháng 5 này Quy Nhơn ngập tràn những giọt nắng lung linh nắng xuyên qua từng kẽ lá chiếu vào làn da mỏng manh của người con gái tuổi 20 đang tràn đầy sức sống…nắng lao xao rọi bước ta đi.

Vào “Tiếng thời gian” ta lặng nghe những giọt ca phê tí tách hòa quyện những thanh âm quen thuộc của “Hạ trắng”. Tiếng hát Khánh Ly cất lên ta gõ theo điệu nhạc:

“Gọi nắng!
Trên vai em gầy
Đường xa áo bay
Nắng qua mắt buồn
Lòng hoa bướm say
Lối em đi về
Trời không có mây”

Những giai điệu ấy ta đã nghe không dưới vài lần. “Hạ trắng” đi vào lòng ta như một cơn mê dài giấc mơ ấy phiêu lãng trên “lối em đi về”. Ta nhấp môi giọt cà phê đắng. Ta lướt nhìn những giọt nắng ngoài hiên xuyên qua khe cửa chiếu vào cốc trà đá đang ngưng đọng trên tay. Khẽ cười trong ánh mắt

“Bước chân em về
Nào anh có hay
Gọi tên cho nắng
Chết trên sông dài”

Làn gió khẽ lướt qua. Sóng sánh “gọi nắng!” đượm vào lòng ta những ký ức xa xăm ta tĩnh lặng lắng nghe những giai điệu đượm buồn của Trịnh Công Sơn mà dường như “chết trên sông dài”.

Chiếc lá bỗng trở mình. Giọng hát Khánh Ly du dương níu gọi mùa thu khi hạ mơ màng chưa khép đôi mi. Điêmt tựa thời gian mông lung dài theo năm tháng để rồi:

“Nắng không gọi sầu
Áo xưa dù nhàu
Cũng xin bạc đầu
Gọi mãi tên nhau”

Những ca từ sâu lắng áy cuốn hút ta theo thời gian. Kim đồng hồ vẫn quay. Thời gian không đứng lại. Chiếc lá vàng nhè nhẹ giữa thinh không rồi vội vàng chạm vào lòng đất. Nhặt chiếc lá mơ màng

“Gọi nắng!
Cho tóc em cài”

Ngày xa xưa ấy đã vội qua những ngày xanh buông trôi còn lại chút gì của giọt nắng ngoài kia dường như nắng cũng chòng chành lên tiếng cùng “hạ”. Nhẹ buông vào lòng

“Gọi tên em mãi
Suốt cơn mê này...”

Hạ còn đây! Miền “Hạ trắng” chênh chao “gọi nắng”. Tách cà phê đắng tới giọt cuối cùng. Chìm vào quên lãng. Giọt cà phê đắng

Ta lang thang về lối cũ con đường in bóng một gã khờ ngu ngơ luyến lưu “gọi nắng” đi về…

 Vi Ánh Ngọc

More...

Phân tích bài "Từ ấy" của Tố Hữu.

By Phan Đình Phùng

PHÂN TÍCH BÀI "TỪ ẤY" CỦA TỐ HỮU

Trong lịch sử văn học cách mạng nước nhà thật hiếm thấy nhà thơ nào lại có những tác phẩm mang đậm dấu ấn đặc trưng của mỗi giai đoạn lịch sử và đã đi vào lòng người như thơ Tố Hữu trong thế kỷ 20. Tình yêu quê hương đất nước thiết tha sâu nặng đã hóa thân vào những vần thơ trữ tình chính trị đạt tới đỉnh cao về nghệ thuật thơ ca cách mạng
       Đọc những vần thơ những bài thơ của Tố Hữu chúng ta như cảm nhận được một tâm hồn thơ dạt dào cảm xúc một trái tim nhân hậu một tấm lòng trung trinh với Đảng với Tổ Quốc với nhân dân và tình cảm gắn bó thân thiết keo sơn với đồng bào đồng chí.
       “Dù ai thay ngựa giữa dòng
       Đời ta vẫn ngọn cờ hồng cứ đi
       Vẫn là ta đó những khi    
       Đầu voi ra trận cứu nguy giống nòi       
       Bao trùm lên toàn bộ sáng tác thơ của Tố Hữu là vì lý tưởng cách mạng vì cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc tự do và hạnh phúc cho nhân dân vì lương tâm chính nghĩa công lý và lẽ phải trên đời.. Và một trong những giá trị tiêu biểu của thơ Tố Hữu là tính hướng thiện được biểu lộ vừa thầm kín tinh tế vừa sâu sắc đậm đà qua 6 tập thơ nổi tiếng: Từ ấy Việt Bắc Ra trận Gió lộng Máu      
       Bài thơ “Từ ấy” được Tố Hữu sáng tác vào tháng 7/1938; nhan đề bài thơ trở thành tên tập thơ đầu của ông. Có thể nói “ Từ ấy” là tiếng hát của người thanh niên yêu nước Việt Nam giác ngộ lí tưởng Mác Lê Nin trong ngày hội lớn của cách mạng:       
       Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ       
       Mặt trời chân lí chói qua tim
       Hồn tôi là một vườn hoa lá       
       Rất đậm hương và rộn tiếng chim       
       “Từ ấy” là một thời điểm lịch sử đã trực tiếp tác động đến cuộc đời nhà thơ khi được giác ngộ chủ nghĩa Mác – Lênin một kỷ niệm sâu sắc của người thanh niên yêu nước bắt gặp lí tưởng Cách mạng Trong buổi ban đầu ấy những người thanh niên như Tố Hữu dù có nhiệt huyết nhưng vấn chưa tìm được đường đi trong kiếp sống nô lệ họ bị ngột thở dưới ách thống trị của thực dân phong kiến “băn khoăn đi kiếm lẽ yêu đời”.Chính trong hoàn cảnh đó lí tưởng cộng sản như nắng hạ như mặt trời xua tan đi những u ám buồn đau quét sạch mây mù và đen tối hướng đến cho thanh niên một lẽ sống cao đẹp vì một tương lai tươi sáng của dân tộc.     
       Người thanh niên học sinh Tố Hữu đã đón nhận lí tưởng ấy không chỉ bằng khối óc mà bằng cả con tim không chỉ bằng nhận thức lí trí mà xuất phát từ tình cảm:       
       Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ Mặt trời chân lí chói qua tim
       Từ ấy đã làm cho tâm hồn Tố Hữu“ bừng nắng hạ” đó là một luồng ánh sáng mạnh mẽ rực rỡ của nắng vàng chứa chan hạnh phúc ấm no.Soi tỏ vào những bài thơ sau này ta mới thấy hết được niềm vui sướng của Tố Hữu trước ánh sáng huy hoàng của chân lí.       
       Đời đen tối ta phải tìm ánh sáng
       Ta đi tới chỉ một đường cách mạng      
       Và đó mới là bản chất của lí tưởng cộng sản đã làm người thanh niên 18 tuổi ấy say mê ngây ngất trước một điều kì diệu:     
       Mặt trời chân lí chói qua tim
       Mặt trời chân lí là một hình ảnh ẩn dụ tượng trưng cho lí tưởng của Đảng của cách mạng mặt trời của chủ nghĩa xã hội. Tố Hữu với tấm lòng nhiệt thành của mình đã tự hào đón lấy ánh sáng của mặt trời sẵn sàng hành động cho lí tuởng cách mạng cao đẹp.Bởi lí tưởng đã “chói” vào tim- chính là nơi kết tụ của tình cảm là nơi kết hợp hài hòa giữa tâm lí và ý thức trí tuệ chỉ thực sự hành động đúng khi có lí tưởng cách mạng khi có ánh sáng rực rỡ của mặt trời chân lí chiếu vào.       
       Lý tưởng Cách mạng đã làm thay đổi hẳn một con người một cuộc đời. So sánh để khẳng định một sự biến đổi kì diệu mà lí tưởng Cách mạng đem lại:      
       Hồn tôi là một vườn hoa lá      
       Rất đậm hương và rộn tiếng chim.       
       Cái giọng điệu rất tỉnh và rất say rạo rực và ngọt lịm hồn ta chủ yếu là cái say người và lịm ngọt của lí tưởng của niềm hạnh phúc mà lí tưởng đem lại :“hồn” người đã trở thành “vườn hoa” một vườn xuân đẹp ngào ngạt hương sắc rộn ràng tiếng chim hót.Ở đây hiện thưc và lãng mạn đã hòa quyện vào nhau tạo nên cái gợi cảm cái sức sống cho câu thơ.       
       Nếu khổ đầu là một tiếng reo vui phấn khởi thì khổ thứ hai và thứ ba là bản quyết tâm thư của người thanh niên cộng sản nguyện hòa cái tôi nhỏ bé của mình vào cái ta chung rộng lớn của quần chúng nhân dân cần lao.Người đọc thật sự cảm động bởi thái độ chân thành thiết tha đến vồ vập của một nhà thơ vốn xuất thân từ giai cấp tiểu tư sản tự giác và quyết tâm gắn bó vớI mọi người:        
       Tôi buộc hồn tôi với mọi người       
       Để tình trang trải với trăm nơi       
       Để hồn tôi với bao hồn khổ        
       Gần gũi bên nhau thêm mạnh khối đời.       
       “Buộc” và “trang trải”là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau nhưng nó đều nằm trong nhận thức mới về lẽ sống của Tố Hữu. “Buộc” là đoàn kết gắn bó tự nguyện gắn bó đời mình với nhân dân cần lao với hết thảy nhân dân lao động Việt Nam       
       Để tình trang trải với trăm nơi                
       Xác định vị trí của mình là đứng trong hàng ngũ nhân dân lao động chưa đủ Tố Hữu còn biểu hiện một tinh thần đoàn kết tình cảm nồng thắm chan hòa với nhân dân.Tình yêu người yêu đời trong Tố Hữu đã nâng lên thành chủ nghĩa nhân đạo cộng sản.Nhà thơ muốn được như Mác: “Vì lẽ sống hy sinh cho cuộc sống - Đời với Mác là tình cao nghĩa rộng”. mong ước xây dựng một khối đời vững chắc làm nên sức mạnh quần chúng cách mạng.Từ đó Tố Hữu đã thể hiện niềm hãnh diện khi được là một thành viên ruột thịt trong đại gia đình những người nghèo khổ bất hạnh:     
       Tôi đã là con của vạn nhà       
       Là em của vạn kiếp phôi pha       
       Là anh của vạn đầu em nhỏ        
       Không áo cơm cù bấc cù bơ.                     
       Tố Hữu nguyện sẽ đứng vào hàng ngũ những người “than bụi lầy bùn”là lực lượng tiếp nối của “vạn kiếp phôi pha” là lực lượng ngày mai lớn mạnh của “vạn đầu em nhỏ” để đấu tranh cho ngày mai tươi sáng.Điệp từ “là” được nhắc đi nhắc lại nó vang lên một âm hưởng mạnh mẽ lắng đọng trong tâm hồn ta một niềm cảm phục quý mến người trai trẻ yêu đời yêu người này.       
       Với một tình cảm cá nhân đằm thắm trong sáng “Từ ấy” đã nói một cách thật tự nhiên nhuần nhụy về lí tưởng về chính trị và thật sự là tiếng hát của một thanh niên một người cộng sản chân chính luôn tuôn trào trong mình mạch nguồn của lí tưởng cách mạng.        
       Bài thơ “Từ ấy” của Tố Hữu là một bài thơ vừa có tính triết lý sâu sắc vừa rất gần gũi bình dị thân thuộc. Sau mấy chục năm đọc lại những vần thơ đó vẫn là một câu hỏi thấm thía mà những người cộng sản hôm nay không thể không suy ngẫm một cách nghiêm túc để tự mình tìm ra lời giải đáp thấu đáo. Giữa cái chung và cái riêng giữa cộng đồng - tập thể và cá nhân giữa vật chất tầm thường và tinh thần – tư tưởng của người cộng sản.      
       Cả cuộc đời Tố Hữu đã hiến dâng cho tổ quốc cho Đảng và nhân dân. Khi biết sắp phải đi xa ông cũng chỉ nghĩ là về một nơi mà ta vẫn gọi là "cõi tạm". Ông mong muốn tiếp tục được hiến dâng:      
       Tạm biệt đời ta yêu quý nhất
       Còn mấy vần thơ một nắm tro.
       Thơ gửi bạn đường. Tro bón đất
       Sống là cho. Chết cũng là cho.       
       Bởi thế con người cuộc đời sự nghiệp cách mạng và thi ca của Tố Hữu luôn sống mãi trong niềm tin yêu kính trọng của Đảng và nhân dân..

Nguồn VanHocVn.Com
//

More...

Cảm nhận ca khúc: HUYỀN THOẠI MẸ.

By Phan Đình Phùng

 

 

 

Ca khúc: HUYỀN THOẠI MẸ

Sáng tác: Trịnh Công Sơn

Thể hiện: Khánh Ly

 

     Đêm! Chìm vào tĩnh mịch. Từng cơn gió luồng qua khe cửa khẽ lướt nhẹ làm ta se lạnh. Ta chợt hỏi “Mấy giờ rồi nhỉ?”. Kim đồng hồ điểm 1h45’. Ta vẫn ngồi ngọn đèn chông chênh cùng ta đếm thời gian trôi.

     Nhìn chiếc dế yêu ta muốn nghe một bản nhạc nào đó. Lướt qua danh sách bài hát nhìn ngọn đèn rồi những giai điệu nhẹ nhàng sâu lắng như thức cùng ta đêm nay

“Đêm chong đèn ngồi nhớ lại
Tứng câu chuyện ngày xưa.
Mẹ về đứng dưới mưa
Che đàn con nằm ngủ”

     Ôi! Mẹ! Trong căn gác không tên này ta nhận ra mình có một người mẹ thiêng liêng một người mẹ dầm mưa dãi nắng nuôi lớn đời ta. Và những đêm ta ngồi nhìn mẹ khâu áo bên ngọn đèn dầu lay lắt…một tình thương vô bờ bến hiện hữu trong ta.

     Có lẽ hơn ai hết Trịnh Công Sơn thẩm thấu về người mẹ như một huyền thoại. Huyền thoại ấy được Khánh Ly thể hiện với những giai điệu trầm buồn ca từ lắng đọng

“Mẹ lội qua con suối
Dưới mưa bom không ngại
Mẹ nhẹ nhàng đưa lối
Tiễn con qua núi đồi.
Mẹ chìm trong đêm tối
Gió mưa tóc che lối con đi”

     Gió vẫn thổi ngoài trời hình như có những hạt mưa bay. Có lẽ cơn mua trái mùa muốn níu giữ một thứ gì đó mông lung huyền ảo tựa hồ như chính tâm hồn ta vậy.

     Ta muốn níu giữ! Nhưng không! Đó không phải là sự mông lung huyền ảo mà đó là người mẹ - người mẹ cao quý của đời ta. Người mẹ mà Trịnh Công Sơn đã nói hộ lòng ta

“Mẹ là gió uốn quanh
Trên đời con thầm lặng”

     Ta đang trải dài trên hành trình tìm đến chữ nghĩa và hành trình ấy luôn có dấu chân người mẹ đang nâng đỡ mỗi bước ta đi.

     Đêm bình yên ngọn đèn đường đã tắt. Nhưng ai đó vẫn ngồi nơi đây hướng về quê nhà nơi có mẹ nơi có những cánh cò bay lượn những buổi chiều xa. Và lắng lòng lặng nghe:

“Mẹ là nước chứa chan
Trôi dùm con phiền muộn
Cho đời mãi trong lành
Mẹ chìm dưới gian nan.”

     Đêm! Khép lại đôi mi…vỗ về giấc mơ còn dang dở

 Vi Ánh Ngọc  

More...

Cảm nhận ca khúc: EM ĐI BỎ MẶC CON ĐƯỜNG.

By Phan Đình Phùng

 

 

Ca khúc: EM ĐI BỎ MẶC CON ĐƯỜNG

Sáng tác: Trịnh Công Sơn

Thể hiện: Khánh Ly

 

     Từng cơn gió xào xạc khẽ lướt qua. Chiều nay đôi chân ta lang thang phố vắng phía bờ xa song vỗ rì rào hang dương reo vi vu và con đường…lá vẫn bay.

     Bất chợt! Ta nhận ra còn đường giờ đây tĩnh lặng chỉ mình ta lẽ bước. Giật mình chuông điện thoại reo và em – người con gái xa mờ chợt hiện về trong kí ức của ta. Ta khẽ lướt nhìn về phía xa và thoáng nghe:

“Em đi bỏ mặc con đường

Bỏ lại con đường

Bờ xa cỏ dại vô thường nhớ em”

     Không phải ngẫu nhiên mà Trịnh Công Sơn lại viết lên những lời ca hợp tâm trạng lòng người như thế. Ta nghe giai điệu du dương ấy chợt thấy lòng mình se lại. Giọng hát nhẹ nhàng mà da diết của Khánh Ly cứ ám ảnh ta mãi. Lời ca ấy dường như hoà quyện vào con sóng kia làm vỡ tung từng bọt sóng…sóng nói hộ lòng ta.

     Và gió! Và chiều! Chiều nghiêng nắng chiều trắng như chiều. Giọng hát Khánh Ly cứ thánh thót bên tai từng giai điệu vướng bận lòng ta

“Ra đi em đi bỏ mặc dặm trường

Ngàn dâu cố quận muôn trùng nhớ thêm”

     Ừ thì nhớ thêm! Trịnh Công Sơn dường như hiểu thấu lòng ta lúc này có một chút gì đó đếm vị trong ta vừa cay vừa đắng. Đắng! Để rồi những giọt mưa chiều nhỏ trong lòng ta

“Bỏ mặc mưa về bỏ chiều phai

Bỏ mặc hư vô bỏ ngậm ngùi”

     Chiều phai dần hoàng hôn chìm vào đêm tối. Ở ngoài kia sóng vẫn vỗ phia trước con đường còn dài thênh thang mà đâu đó bước chân ta chùng lại. Khoảng cách chiều và đêm dường như hoà quyện vào nhau. Ta vẫn nghe:

“Bỏ mặc hoang vu và nhỏ bé

Bỏ mặc tôi ngồi giữa đời tôi”

     Còn lại chút gì? Chỉ cong cơn gió lao xao…phía xa.

 Vi Ánh Ngọc

More...

CHÙM THƠ TẶNG THÚY TRANG.

By Phan Đình Phùng

 

 

 Got hong bup be xinh

  

CHÙM THƠ TẶNG THÚY TRANG

 

GÓT HỒNG

Ta nhìn ngẩn ngẩn ngơ ngơ

Gót hồng hôm ấy bây giờ ta say

Bỗng dưng nhè nhẹ đêm này

Ta nghe đượm khúc nồng say nhạc lòng.

 

Dập dìu sóng vỗ mênh mông

Thoảng nghe từng tiếng tơ lòng chênh chao

Phố đêm lấp lánh ánh sao

Lung linh gõ nhịp bay vào trời xa.

 

Gót hồng ta ngỡ như là

Sóng xanh hát mãi bài ca vào đời

Mùa xinh mùa những nụ cười

Ta lạc vào cõi – khoảng trời không tên.

 

Đường về phố nhỏ dịu êm

Ngập ngừng chân bước êm đềm phố vui

Mùa yêu mùa những nụ cười

Gót hồng luyến mãi hồng tươi gót hồng.

 

 

 

 

MÀU ÁO ẤY

Một chiều anh đến thăm em

Căn gác nhỏ không người qua lại

Anh bước vào

Bỗng một nụ cười tươi trẻ

Anh trộm nhìn không phải là em.

 

Bên hiên nhà anh bất chợt nhận ra

Màu áo ấy

Nụ cười ấy

Hiện hữu trong anh

Anh ngắm nhìn màu áo thơ ngây tuyệt diệu chớp hồn anh.

 

Em có biết không?

Ở nơi ấy

Nơi sâu thẳm con tim

Anh nhớ mãi dạo đầu tiên

Những thiên thần ngự trị trong anh

Con tim rạo rực khát khao cháy bỏng

Chếch choáng áo hồng em – cuốn hút anh vào miền vô biên tuyệt mỹ.

Vi Ánh Ngọc

More...

Thơ: KHÔNG ĐỀ (Huynhanh_pal).

By Phan Đình Phùng

 

 

KHÔNG ĐỀ

Từng tiếng cười phát trong lòng nước mắt

Dòng lệ trào trên nỗi niềm thương đau

Người tình ơi nỗi nhung nhớ thật nhiều

Kỉ niệm ngày nào phiêu du gió mây.

Huynhanh_pal

More...

Thơ: LẦN ĐẦU TIÊN.

By Phan Đình Phùng

 

alt

 

Lần đầu tiên

                    Tặng Thúy Trang

Lần đầu tiên gặp nhỏ

Bắt gặp nụ cười hồn nhiên

Ta biết tim mình rơi rụng

Nẻo đường xa

Phố đêm xào xạc lá vàng rơi.

 

Lần đầu tiên trong ánh mắt

Ta nhìn

Bầu trời bỗng hoá vô biên

Trăng đêm sáng tỏ

Ánh trăng hiểu thấu lòng ta.

 

Lần đầu tiên

Ta thấy ta lạc lõng

Một ngày không gặp nhỏ

Trái tim ta cô đọng

Mạch máu ngừng chảy.

 

Lần đầu tiên

Ta nghe tim mình xao động

Tiếng cười giữa thinh không

Có một dạo

Ta nhìn nhỏ ta mơ.

Vi Ánh Ngọc

More...

Phân tích nhân vật Mị trong tác phẩm "Vợ chồng A Phủ" của Tô Hoài.

By Phan Đình Phùng

 

Phân tích nhân vật Mị trong truyện "Vợ chồng A Phủ"


I . Mở bài

Tô Hoài là nhà văn lớn của nền văn xuôi hiện đại VN với số lượng tác phẩm đạt kỉ lục .Vợ chồng A Phủ là truyện ngắn thành công nhất trong ba truyện ngắn viết về đề tài Tây Bắc của ông .Tác phẩm có một giá trị hiện thực và nhân đạo đáng kể . Truyện viết về cuộc sống của người dân lao động vùng núi cao dưới ách thống trị tàn bạo của bọn thực dân phong kiến miền núi . Đặc biệt truyện đã xây dựng thành công nhân vật Mị qua đó ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn sức sống tiềm tàng và khả năng đến với cách mạng của nhân dân Tây Bắc .

II. Thân bài

Vợ chồng A Phủ in trong tập truyện Tây Bắc (1954). Tập truyện được tặng giải nhất- giải thưởng Hội văn nghệ Việt Nam 1954- 1955.Tác phẩm ra đời là kết quả của chuyến đi thực tế của nhà văn cùng với bộ đội giải phóng Tây Bắc năm 1952 .

Vợ chồng A Phủ mở đầu bằng cách giới thiệu nhân vật Mị ở trong cảnh tình đầy nghịc lý và cuốn hút độc giả :

“Ai ở xa về có dịp vào nhà thống lí Pá Tra thường trông thấy có một cô gái ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cửa cạnh tầu ngựa . Lúc nào cũng vậy dù quay sợi thái cỏ ngựa dệt vải chẻ củi hay đi cõng nước dưới khe suối lên cô ấy cũng cúi mặt mặt buồn rười rượi” .

Cách giới thiệu tạo ra những đối nghịch về một cô gái âm thầm lẻ loi âm thầm như lẫn vào các vật vô tri: cái quay sợi tảng đá tàu ngựa ; cô gái là con dâu nhà thống lí quyền thế giàu có nhưng sao mặt lúc nào “buồn rười rượi”. Khuôn mặt đó gợi ra một số phận đau khổ bất hạnh nhưng cũng ngầm ẩn một sức mạnh tiềm tàng .

Mị trước đó vốn là một người con gái đẹp . Mị có nhan sắc và có khả năng âm nhạc cô giỏi sáo và giỏi uốn chiếc lá trên môi thổi lá cũng hay như thổi sáo” . Cô còn một tâm hồn tràn đầy khát khao cuộc sống khát khao yêu đương . Quả thế Mị đã được yêu và đã khát khao yêu trái tim từng đã bao nhiêu lần hồi hộp trước trước âm thah hò hẹn của người yêu .

Nhưng người con gái tài hoa miền sơn cước đó phải chịu một cuộc đời bạc mệnh . Để cứu nạn cho cha cuối cùng cô đã chịu bán mình chịu sống cảnh làm người con dâu gạt nợ trong nhà thống lí .

Tô Hoài đã diễn tả nỗi cực nhọc về thể xác của người con gái ấy con người với danh nghĩa là con dâu nhưng thực chất chính là tôi tớ . Thân phận Mị không chỉ là thân trâu ngựa “Con trâu con ngựa làm còn có lúc đêm nó còn được đứng gãi chân đứng nhai cỏ đàn bà con gái ở cái nhà ngày thì vùi vào việc làm cả ngày lẫn đêm” .

Song nhà văn còn khắc hoạ đậm nét nỗi đau khổ về tinh thần của Mị . Một cô Mị mới hồi nào còn rạo rực yêu đương bây giờ lặng câm “lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa” . Và nhất là hình ảnh căn buồng Mị kín mít với cái cửa sổ lỗ vuông bằng bàn tay Mị ngồi trong đó trông ra lúc nào cũng thấy mờ mờ trăng trắng không biết là sương hay là nắng . Đó quả thực là một thứ địa ngục trần gian giam hãm thể xác Mị cách li tâm hồn Mị với cuộc đời cầm cố tuổi xuân và sức sống của cô . Tiếng nói tố cáo chế độ phong kiến miền núi ở đây đã được cất lên nhân danh quyền sống . Cái chế độ ấy đáng lên án bởi vì nó làm cạn khô nhựa sống làm tàn lụi đi ngọn lửa của niềm vui sống trong những con người vô cùng đáng sống .

Mị đã từng muốn chết mà không được chết vì cô vẫn còn đó món nợ của người cha . Nhưng dến lúc có thể chết đi vì cha Mị không còn nữa thì Mị lại buông trôi kéo dài mãi sự tồn taịi vật vờ . Chính lúc này cô gái còn đáng thương hơn . Bởi muốn chết nghĩa là vẫn còn muốn chống lại một cuộc sống không ra sống nghĩa là xét cho cùng còn thiết sống . Còn khi đã không thiết chết nghĩa là sự tha thiết với cuộc sống cũng không còn lúc đó thì lên núi hay đi nương thái cỏ ngựa hay cõng nước… cũng chỉ là cái xác không hồn của Mị mà thôi .

Sức sống của Mị dường như mất đi . Nhưng bên trong cái hình ảnh con rùa lầm lũi kia dang còn một con người . Khát vọng hnạh phúc có thể bị vùi lấp bị lãng quyên trong đáy sâu của một tâm hồn đã chai cứng vì đau khổ nhưng không thể bị tiêu tan . Gặp thời cơ thuận lợi thì nó lại cháy lên. Và khát vọng hạnh phúc đó đã bất chợt cháy lên thật nồng nàn và xót xa trong một đêm xuân đầy ắp tiếng gọi của tình yêu .

Bức tranh Hồng Ngài mùa xuân năm ấy có sức làm say đắm lòng người tuổi trẻ . Gió rét sắc vàng ửng của cỏ tranh sự biến đổi màu sắc kì ảo của các lòai hoa đẹp đã góp phần làm nên cuộc nổi loạn trong một tâm hồn đã bấy nhiêu năm tê dại vì đau khổ . Tác nhân quan trọng là hơi rượu . Ngày tết năm đó Mị cũng uống rượu Mị lén uống từng bát “uống ừng ực” rồi say đến lịm người đi . Cái say cùng lúc vừa gây sự lãng quên vừa đem về nỗi nhớ . Mị lãng quên thực tại (nhìn mọi người nhảy đồng người hát mà không nghe không thấy và cuộc rượu tan lúc nào cũng không hay) nhưng lại nhớ về ngày trước (ngày trước Mị thổi sáo cũng giỏi …) và quan trọng hơn là Mị vẫn nhớ mình là một con người vẫn có cái quyền sống của một con người : “Mị vẫn còn trẻ . Mị muốn đi chơi . Bao nhiêu người có chồng cũng đi chơi ngày Tết . Huống chi Mị và A Sử không có lòng với nhau mà vẫn phải ở với nhau” .

Nhưng tác nhân có tác dụng nhiều nhất trong việc dìu hồn Mị bềnh bồng về với những khát khao hạnh phúc yêu đương có lẽ vẫn là tiếng sáo bởi tiếng sáo là tiếng gọi của mùa xuân của tình yêu và tuổi trẻ . Tiếng sáo rập rờn trong đầu Mị nó đã trở nên tiếng lòng của người thiếu phụ .

Mị đã thức dậy với sức sống tiềm tàng và cảm thức về thân phận . Cho nên trong thời khắc âý ta mới thấy Mị đầy rẫy những mâu thuẫn . Lòng phơi phới nhưng Mị vẫn theo quán tính bước vào buồng ngồi xuống giường trông ra cái lỗ vuông mờ mờ trăng trắng . Và khi lòng ham sống trỗi dậy thì ý nghĩ đầu tiên là được chết ngay đi .

Nhưng rồi nỗi ám ảnh và sức sống mãnh liệt của tuổi xuân cứ lớn dần cho tới khi nó lấn chiếm hẳn trọn bộ tâm hồn và suy nghĩ của Mị cho tới khi Mị hoàn toàn chìm hẳn vào trong ảo giác : “Mị muốn đi chơi . Mị cũng sắp đi chơi” . Phải tới thời điểm đó Mị mới có hành động như một kẻ mộng du : quấn lại tóc với thêm cái váy hoa rồi rút thêm cái áo . Tất cả những việc đó Mị đã làm như trog một giấc mơ tuyệt nhiên không nhìn thấy A Sử bước vào không nghe thấy A Sử hỏi “.

Rồi cái gì đến đã đến . A Sử trói Mị vào cột rồi lẳng lặng khoác thêm vòng bạc đi chơi bỏ mặc Mị trong trạng thái mộng du đang chìm đắm với những giấc mơ về một thời xuân trẻ đang bồng bềnh trong cảm giác du xuân . Tâm hồn Mị đang còn sống trong thực tại ảo sợi dây trói của đời thực chưa thể làm kinh động ngay lập tức giấc mơ của kẻ mộng du . Cái cảm giác về hiện tại tàn khốc Mị chỉ cảm thấy khi vùng chân bước theo tiếng sáo mà tay chân đau không cựa được . Nhưng nếu cái mơ không đến một lần nữa thì sự tỉnh ra cũng vậy . Lại một giai đoạn chập chờn nữa giữa cái mơ và cái tỉnh giữa tiếng sáo và nỗi đau nhức của dây trói và tiếng con ngựa đạp vách nhai cỏ gãi chân . Nhưng bây giờ thì theo chiều ngược lại tỉnh dần ra đau đớn và tê dại dần đi để sáng hôm sau lại trở về với vị trí của con rùa nuôi trong câm lặng mà còn câm lặng hơn trước .

Nhưng có lẽ sức sống của Mị bùng lên mạnh mẽ nhất là lúc Mị cởi trói cho A Phủ . Cũng như Mị A Phủ là nạn nhân của chế độ độc tài phong kiến miền núi . Những va chạm mang đầy tính tự nhiên của lứa tuổi thanh niên trong những đêm tình mùa xuân đã đưa A Phủ trở thành con ở gạt nợ trong nhà thống lí . Và bản năng của một người con vốn sống gắn bó với núi rừng ham thích săn bắn đã đẩy A Phủ tới hiện thực phũ phàng : bị trói đứng . Và chính hoàn cảnh bi thương đó đã đánh thức lòng thương cảm trong con người Mị . Nhưng tình thương đó không phải tự nhiên bùng phát trong Mị mà là kết quả của một quá trình đấu tranh giằng xé trong thế giới nội tâm của cô . Mấy hôm đầu Mị vô cảm thờ ơ với hiện thực trước mắt : “A Phủ là cái xác chết đứng đó cũng thế thôi” . Câu văn như một minh chứng sự tê dại trong tâm hồn Mị . Bước ngoặt bắt đầu từ những dòng nước mắt :“Đêm ấy A Phủ khóc . Một dòng nước mắt lấp lánh bò xuống hai lõm má đã xạm đen” . Và giọt nước mắt kia là giọt nước cuối cùng làm tràn đầy cốc nước . Nó đưa Mị từ cõi quên trở về với cõi nhớ . Mị nhớ mình đã từng bị trói đã từng đau đớn và bất lực . Mị cũng đã khóc nước mắt chảy xuống cổ xuống cằm không biết lau đi được . A Phủ nói đúng hơn là dòng nước mắt của A Phủ đã giúp Mị nhớ ra mình xót thương cho mình .

Và Mị đã nhớ lại mình biết nhận ra mình cũng từng có những đau khổ mới có thể thấy có người nào đó cũng khổ giống mình . Từ sự thương mình Mị dần dần có tình thương với A Phủ tình thương với một con người cùng cảnh ngộ . Nhưng nó còn vượt lên giới hạn thương mình : “Mình là đàn bà … chỉ còn biết đợi ngày rũ xương ở đây thôi còn người kia việc gì mà phải chết ” . Mị cởi trói cho A Phủ để rồi bất ngờ chạy theo A Phủ . Lòng ham sống của một con người như được thổi bùng lên trong Mị kết hợp với nỗi sợ hãi lo lắng cho mình. Mị như tìm lại được con người thật một con người còn đầy sức sống và khát vọng thay đổi số phận .

Nhà văn Tô Hoài đã viết về Mị với tất cả lòng yêu thương thông cảm và chỉ có lòng yêu thương thông cảm Tô Hoài mới phát hiện ra vẻ đẹp tiềm tàng trong tâm hồn những con người ham sống như Mị .

III . Kết bài

Vợ chồng A Phủ qua việc khắc hoạ sâu sắc cuộc đời số phận tính cách Mị đã tố cáo hùng hồn đanh thép những thế lực phong kiến thực dân tàn bạo áp bức bóc lột đọa đày người dân nghèo miền núi . Đồng thời nó cũng khẳng định khát vọng tự do hạnh phúc sức sống mạnh mẽ và bền bỉ của những người lao động . Đặc biệt đề cao sự đồng cảm giai cấp tình hữu ái của những người lao động nghèo khổ . Chính điều này đem lại sức sống và sự vững vàng trước thời gian của Vợ chồng A Phủ .



Nguồn: Phân tích nhân vật Mị trong truyện "Vợ chồng A Phủ" http://haihaua.foruma.biz/t511-topic#ixzz1LFTs7rQB

More...

Phân tích tác phẩm "Vợ chồng A Phủ" của Tô Hoài.

By Phan Đình Phùng

PHÂN TÍCH TÁC PHẨM "VỢ CHỒNG A PHỦ" CỦA TÔ HOÀI


I . ĐẶT VẤN ĐỀ .

Trước cách mạng tháng Tám Tô Hoài nổi tiếng với tác phẩm Dế mèn phưu lưu kí . Sau cách mạng tháng Tám và đi theo kháng chiến Tô Hoài tiếp tục khẳng định tài năng của mình bằng tập Truyện Tây Bắc . Vợ chồng A Phủ là truyện ngắn thành công nhất trong ba truyện ngắn viết về đề tài Tây Bắc . Tác phẩm có một giá trị hiện thực và nhân đạo đáng kể . Truyện viết về cuộc sống của người dân lao động vùng núi cao dưới ách thống trị tàn bạo của bọn thực dân phong kiến miền núi . Đặc biệt truyện đã ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn sức sống tiềm tàng và khả năng đến với cách mạng của họ .


II . GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ .

“Ai ở xa về có dịp vào nhà thống lí Pá Tra thường trông thấy có một cô gái ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cửa cạnh tầu ngựa . Lúc nào cũng vậy dù quay sợi thái cỏ ngựa dệt vải chẻ củi hay đi cõng nước dưới khe suối lên cô ấy cũng cúi mặt mặt buồn rười rượi ” .

Vợ chồng A Phủ mở đầu như thế một sự mở đầu xứng đáng với giọng kể chuyện đẹp như ru . Thế giới Tây Bắc đã được mở ra xa xăm kì diệu trên cả ý nghĩa và nhạc điệu và lời văn . Một thế giới không phải cổ tích mà như thoảng hương ca dao cổ tích một thế giới hứa hẹn rất nhiều sức gợi cảm qua một bức chân dung thiếu phụ buồn .

Mị là một người con gái đẹp một vẻ đẹp mang tính thuần nhất với vẻ đẹp trong văn chương . Mị có nhan sắc và có khả năng âm nhạc không có đàn tì bà không có nguyệt cầm thì cô giỏi sáo và giỏi “uốn chiếc lá trên môi thổi lá cũng hay như thổi sáo” . Mà tài năng âm nhạc cũng theo truyền thống thường hé mở một tâm hồn tràn đầy khát khao cuộc sống khát khao yêu đương . Quả thế Mị đã được yêu và đã khát khao yêu trái tim từng đã bao nhiêu lần hồi hộp trước trước âm thah hò hẹn của người yêu .

Nhưng người con gái tài hoa miền sơn cước đó phải chịu một cuộc đời có thể nói là bạc mệnh . Để cứu nạn cho cha cuối cùng cô đã chịu bán mình chịu sống cảnh làm người con dâu gạt nợ trong nhà thống lí .

Tô Hoài đã không quên diễn tả nỗi cực nhọc về thể xác của người con gái ấy con người với danh nghĩa là con dâu nhưng thực chất chính là tôi tớ . Thân phận Mị không chỉ là thân trâu ngựa “Con trâu con ngựa làm còn có lúc đêm nó còn được đứng gãi chân đứng nhai cỏ đàn bà con gái ở cái nhà ngày thì vùi vào việc làm cả ngày lẫn đêm” .

Song nhà văn xem ra vẫn thông cảm nhiều hơn với nỗi đau khổ về tinh thần . Chính cảm xúc về nỗi đau thinh thần ấy đã giúp ông sáng tạo ra những ngôn từ những hình ảnh khó quên : Một cô Mị mới hồi nào còn rạo rực yêu đương bây giờ lạng câm “lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa” . Và nhất là hình ảnh căn buồng Mị kín mít với cái cửa sổ lỗ vuông bằng bàn tay Mị ngồi trong đó trông ra lúc nào cũng thấy mờ mờ trăng trắng không biết là sương hay là nắng . Đó quả thực là một thứ địa ngục trần gian giam hãm thể xác Mị cách li tâm hồn Mị với cuộc đời cầm cố tuổi xuân và sức sống của cô . Rõ ràng tiếng nói tố cáo chế độ phong kiến miền núi ở đây đã được cất lên nhân danh quyền sống . Cái chế độ ấy đáng lên án bởi vì nó làm cạn khô nhựa sống làm tàn lụi đi ngọn lửa của niềm vui sống trong những con người vô cùng đáng sống .

Mị đã tùng muốn chết mà không được chết vì cô vẫn còn đó món nợ của người cha . Nhưng dến lúc có thể chết đi vì cha Mị không còn nữa thì Mị lại buông trôi kéo dài mãi sự tồn taịi vật vờ . Chính lúc này cô gái còn đáng thương hơn . Bởi muốn chết nghĩa là vẫn còn muốn chống lại một cuộc sống không ra sống nghĩa là xét cho cùng còn thiết sống . Còn khi đã không thiết chết nghĩa là sự tha thiết với cuộc sống cũng không còn lúc đó thì lên núi hay đi nương thái cỏ ngựa hay cõng nước… cũng chỉ là cái xác không hồn của Mị mà thôi .

Như vậy sức sống của Mị đã vĩnh viễn mất đi ? Không phải thế bên trong cái hình ảnh con rùa lầm lũi kia dang còn một con người . Khát vọng hnạh phúc có thể bị vùi lấp bị lãng quyên trong đáy sâu của một tâm hồn đã chai cứng vì đau khổ nhưng không thể bị tiêu tan . Gặp thời cơ thuận lợi thì nó lại cháy lên từ lớp tro tàn . Và nó cái khát vọng hạnh phúc đó đã bất chợt cháy lên thật nồng nàn và xót xa trong một đêm xuân đầy ắp tiếng gọi của tình yêu .

Có thể nói cuộc nổi loạn lần thứ nhất trong tâm hồn Mị là đoạn văn thử thách thực sự ngòi bút của Tô Hoài . Làm sao có thể cắt nghĩa được vì lí do gì mà cô Mị của ngày xưa cô Mị đầy xuân tình xuân sắc lại bỗng dưng thức dậy trong người đàn bà âm thầm chịu đựng mỏi mòn đúng vào và chỉ đúng vào cái đêm tình mùa xuân ấy ? Làm sao con người đã chôn vùi cả tuổi thanh xuân trong gian buồng kín mít chỉ có cái lỗ vuông nhỏ mờ mờ trăng trắng kia suốt từng ấy năm trời vào đúng đêm ấy lại muốn vùng lên nảy sinh ý định đi chơi xuân ? Nguyên do là bởi đất trời ? Quả thực bức tranh Hồng Ngài mùa xuân năm ấy có sức làm say đắm lòng người ngất ngây tâm hồn tuổi trẻ . Song gió rét sắc vàng ửng của cỏ tranh hay sự biến đổi màu sắc kì ảo của các lòa hoa đẹp chưa hẳn đã đủ để làm nên cuộc nổi loạn trong một tâm hồn đã bấy nhiêu năm tê dại vì đau khổ . Cần phải có những tác nhân khác nữa mạnh mẽ hơn có sức lôi cuốc Mị ra khỏi hiện tại để Mị trở về với chính mình của xa xưa : phơi phới trẻ trung yêu đời .

Tác nhân ấy theo Tô Hoài trước hết phải là hơi rượu . Ngày tết năm đó Mị cũng uống rượu Mị lén uống từng bát “uống ừng ực” rồi say đến lịm người đi . Cái say cùng lúc vừa gây sự lãng quên vừa đem về nỗi nhớ . Mị lãng quên thực tại (nhìn mọi người nhảy đồng người hát mà không nghe không thấy và cuộc rượu tan lúc nào cũng không hay) nhưng lại nhớ về ngày trước (ngày trước Mị thổi sáo cũng giỏi …) và quan trọng hơn là Mị vẫn nhớ mình là một con người vẫn có cái quyền sống của một con người : “Mị vẫn còn trẻ . Mị muốn đi chơi . Bao nhiêu người có chồng cũng đi chơi ngày Tết . Huống chi Mị và A Sử không có lòng với nhau mà vẫn phải ở với nhau” .

Nhưng tác nhân có tác dụng nhiều nhất trong việc dìu hồn Mị bềnh bồng về với những khát khao hạnh phúc yêu đương có lẽ vẫn là tiếng sáo bởi tiếng sáo là tiếng gọi của mùa xuân của tình yêu và tuổi trẻ . Tiếng sáo lúc đầu đã có tình cảm lắm nhưng còn vọng lại từ xa mãi từ ngoài đầu núi và Mị vẫn còn đủ tỉnh táo để để nhẩm theo lời hát . ít lâu sau tai Mị lại vẳng tiếng sáo nhưng không còn vẳng từ ngoài đầu núi xa nữa mà là tiếng sáo gọi bạ đầu làng . Rồi đến lúc tiếng sáo không chỉ là gọi bạn. Nó gọi bạn yêu . Và nó “lửng lơ bay ngoài đường” như tình ai không thể tan như lòng ai đợi chờ hờn trách . Để rồi cuối cùng tiếng sáo rập rờn trong đầu Mị nó đã trở nên tiếng lòng của người thiếu phụ .

Tô Hoài đã đặt Mị trong sự tương giao giữa một bên là sức sống tiềm tàng với một bên là cảm thức về thân phận . Cho nên trong thời khắc âý ta mới thấy Mị đầy rẫy những mâu thuẫn . Lòng phơi phới nhưng Mị vẫn theo quán tính bước vào buồng ngồi xuống giường trông ra cái lỗ vuông mờ mờ trăng trắng . Và khi lòng ham sống trỗi dậy thì ý nghĩ đầu tiên là được chết ngay đi .
Nhưng rồi nỗi ám ảnh và sức sống mãnh liệt của tuổi xuân cứ lớn dần cho tới khi nó lấn chiếm hẳn trọn bộ tâm hồn và suy nghĩ của Mị cho tới khi Mị hoàn toàn chìm hẳn vào trong ảo giác : “Mị muốn đi chơi . Mị cũng sắp đi chơi” . Phải tới thời điểm đó Mị mới có hành động như một kẻ mộng du : quấn lại tóc với thêm cái váy hoa rồi rút thêm cái áo . Tất cả những việc đó Mị đã làm như trog một giấc mơ tuyệt nhiên không nhìn thấy A Sử bước vào không nghe thấy A Sử hỏi “.

Rồi cái gì đến đã đến . A Sử trói Mị vào cột rồi lẳng lặng khoác thêm vòng bác đi chơi bỏ mặc Mị trong trạng thái mộng du đang chìm đắm với những giấc mơ về một thời xuân trẻ đang bồng bềnh trong cảm giác du xuân . Tâm hồn Mị đang còn sống trong thực tại ảo sợi dây trói của đời thực chưa thể làm kinh động ngay lập tức giấc mơ của kẻ mộng du . Cái cảm giác về hiện tại tàn khốc Mị chỉ cảm thấy khi vùng chân bước theo tiếng sáo mà tay chân đau không cựa được . Nhưng nếu cái mơ không đến một lần nữa thì sự tỉnh ra cũng vậy . Lại một giai đoạn chập chờn nữa giữa cái mơ và cái tỉnh giữa tiếng sáo và nỗi đau nhức của dây trói và tiếng con ngựa đạp vách nhai cỏ gãi chân . Nhưng bây giờ thì theo chiều ngược lại tỉnh dần ra đau đớn và tê dại dần đi để sáng hôm sau lại trở về với vị trí của con rùa nuôi trong câm lặng mà còn câm lặng hơn trước .

Nhưng có lẽ sức sống của Mị bùng lên mạnh mẽ nhất là lúc Mị cởi trói cho A Phủ . Cũng như Mị A Phủ là nạn nhân của chế độ độc tài phong kiến miền núi . Những va chạm mang đầy tính tự nhiên của lứa tuổi thanh niên trong những đêm tình mùa xuân đã đưa A Phủ trở thành con ở gạt nợ trong nhà thống lí . Và bản năng của một người con vốn sống gắn bó với núi rừng ham thích săn bắn đã đẩy A Phủ tới hiện thực phũ phàng : bị trói đứng . Và chính hoàn cảnh bi thương đó đã đánh thức lòng thương cảm trong con người Mị . Nhưng tình thương đó không phải tự nhiên bùng phát trong Mị mà là kết quả của một quá trình đấu tranh giằng xé trong thế giới nội tâm của cô . Mấy hôm đầu Mị vô cảm thờ ơ với hiện thực trước mắt : “A Phủ là cái xác chết đứng đó cũng thế thôi” . Câu văn như một minh chứng sự tê dại trong tâm hồn Mị . Bước ngoặt bắt đầu từ những dòng nước mắt :“Đêm ấy A Phủ khóc . Một dòng nước mắt lấp lánh bò xuống hai lõm má đã xạm đen” . Và giọt nước mắt kia là giọt nước cuối cùng làm tràn đầy cốc nước . Nó đưa Mị từ cõi quên trở về với cõi nhớ . Mị nhớ mình đã từng bị trói đã từng đau đớn và bất lực . Mị cũng đã khóc nước mắt chảy xuống cổ xuống cằm không biết lau đi được . A Phủ nói đúng hơn là dòng nước mắt của A Phủ đã giúp Mị nhớ ra mình xót thương cho mình .

Và đã nhớ lại mình biết nhận ra mình cũng từng có những đau khổ mới có thể thấy có người nào đó cũng khổ giống mình . Từ sự thương mình Mị dần dần có tình thương với A Phủ tình thương với một con người cùng cảnh ngộ . Nhưng nó còn vượt lên giới hạn thương mình : “Mình là đàn bà … chỉ còn biết đợi ngày rũ xương ở đây thôi còn người kia việc gì mà phải chết ” . Mị cởi trói cho A Phủ để rồi bất ngờ chạy theo A Phủ . Lòng ham sống của một con người như được thổi bùng lên trong Mị kết hợp với nỗi sợ hãi lo lắng cho mình. Mị như tìm lại được con người thật một con người còn đầy sức sống và khát vọng thay đổi số phận .

Nhà văn Tô Hoài đã viết về Mị A Phủ với tất cả lòng yêu thương thông cảm và chỉ có lòng yêu thương thông cảm Tô Hoài mới phát hiện ra vẻ đẹp tiềm tàng trong tâm hồn những con người ham sống như Mị như A Phủ .

III .KẾT THÚC VẤN ĐỀ .

Vợ chồng A Phủ là bản cáo trạng hùng hồn đanh thép đối với những thế lực phong kiến thực dân tàn bạo áp bức bóc lột đọa đày người dân nghèo miền núi . Đồng thời nó cũng khẳng định khát vọng tự do hạnh phúc sức sống mạnh mẽ và bền bỉ của những người lao động . Đặc biệt đề cao sự đồng cảm giai cấp tình hữu ái của những người lao động nghèo khổ . Chính điều này đem lại sức sống và sự vững vàng trước thời gian của Vợ chồng A Phủ .

More...