Ca khúc: Hoa cỏ mùa xuân
Ca khúc: Hoa cỏ mùa xuân
Sáng tác: Bảo Chấn
Thể hiện: Mỹ Linh
Sáng nay thức giấc em thấy lòng mình đang rạo rực một điều gì đó. Bên hiên cửa sổ đôi chim én đang lượn vòng bên nhau, ríu rít khe khẽ những thanh âm nhẹ nhàng. Từng giọt sương mong manh đang hòa quyện vào cành lá non tơ, đọng lại những giọt tinh khôi của ngày mới. Nắng mai lấp lánh lung linh qua từng kẽ lá, chiếc lá đang vươn mình chào ngày mới rộn ràng. Khe khẽ bên tai em nghe tiếng mùa đi vội, cái lạnh không còn nữa, xứ Nẫu ấm áp lạ thường, dương như tất cả đang độ giao hòa. Đông đã tàn và bắt đầu nhường chỗ cho một mùa xuân mới với những sắc hoa thơm ngào ngạt. Nét môi em cười hòa quyện vào “Hoa cỏ mùa xuân” đang đâm chồi này lộc. Hoa cỏ dịu dàng như người con gái mười tám đang tràn đầy những ước mơ tuổi xuân của mình.
“Này là cỏ non rất mềm
Này là mùa xuân rất hiền
Này là hoa rất thơm
Này là giọt sương trĩu nặng
Hạt ngọc trên lá cỏ
Trên bông tầm xuân trước hiên nhà”
Xuân đã đến và bỏ lại sau lưng một mùa đông đầy những giá lạnh. Xuân mang hơi ấm đến với mọi người và đến với em, em có cảm giác xuân đang nở những nụ cười hồn nhiên trên môi. Mùa xuân thật tuyệt! Thật đẹp làm sao! Chuyến tàu hời gian đã quay từ rất lâu và bây giờ khi vòng quay của 365 ngày đã khép lại thì đất trời lại mang xuân về, để con người lại đón thêm một tuổi mới, một niềm vui mới, một sức sống mới và hiến dâng cho đời những gì đẹp nhất của vòng đời mỗi con người.
Em đang đứng giữa khung trời mùa xuân, đang hòa quyện vào từng giai điệu của mùa xuân, xuân thánh thót trên đôi mắt long lanh của em. Từng làn cỏ non đang rung rinh chào đón mùa xuân rất hiền, xuân về từ khắp nơi. Giọt sương thỏ thẻ trên bông tầm xuân dường như muốn nói điều gì. Trước hiên nhà sáng nay cũng khác lạ, em không còn nghe buốt giá những cơn gió đê mê nữa, thay vào đó khúc xuân ấm dần theo tiếng của ngày đi. Em tim mình đang bâng khuâng thổn thức từng nhịp xao xuyến… lời tơ môi mềm trỗi dậy những ước mơ trong em.
“Vì em đã biết anh chiều qua
Người em vẫn thấy khi nằm mơ”
Mùa xuân là mùa của tuổi trẻ, mùa của tình yêu đôi lứa, mùa của những bản tình ca đầy ngọt ngào lãng mạn, hương vị tình yêu cũng đang bắt đầu khoe sắc. Em cũng như bao người con gái khác, em đang đón mùa xuân có pha lẫn chút hương vị ngọt ngào của tình yêu đang bắt đầu chớm nở trong em. Mùa xuân này những rung động đầu đời của con tim đã lên tiếng gõ những giai điệu tươi trẻ và tràn đầy sức sống. Giai điệu ấy trên mỗi nốt nhạc, trên những thanh âm trầm bỗng đều có hình bóng của anh, người mà bao đêm em vẫn nằm mơ. Để sáng nay xuân về thật hiền từ như lừoi mẹ ru, xuân đầy êm ái khi bóng hình anh cứ thổn thức nhịp tim em.
“Người vừa hiền khô dễ thương
Lại vừa đẹp trai nhất vùng
Đến theo cùng hoa cỏ của mùa xuân”
Anh đến bên em cùng hoa cỏ của mùa xuân. Xuân duyên dáng làm sao! Có lẽ xuân cũng biết thẹn thùng thế nên sắc xuân khép nép dịu dàng bung nở những sắc hoa tười thắm. Em nghiêng mình đón nhận tình xuân, phút bẽn lẽn đầu tiên bao giờ cũng nao nao một tâm hồn khó tả. Em cũng như xuân đang về vậy, một con tim xao động nhưng em cũng là thiếu nữ mới lớn thế nên phút ngập ngừng khó nói thành câu và chỉ có anh, chỉ mình anh mới có thể hòa nhịp và thẩm thấu từng nhịp đập ấy mà thôi. Và sáng nay mùa xuân về biết em đã mang một mối tình chớm nở từ “Hoa cỏ mùa xuân”.
“Và mùa xuân biết em
Biết em đã mang một mối tình
Biết em! Biết em…
Thế nên cỏ hoa thật là dễ thương”
Hoa cỏ mùa xuân thật dễ thương làm sao! Dễ thương đến độ không ngờ làm con tim em bồi hồi khó tả. Tình yêu đầu tiên bao giờ cũng là mối tình đẹp nhất và tình đầu của em đang nảy nở và dâng tràn trong sắc xuân. Có lẽ vì thế mà sáng nay đôi chim én đã đến báo hiệu mùa xuân và đâu đó em cảm thấy sự quấn quýt bên nhau ấy cũng báo hiệu một mối tình đẹp sẽ đến với em. Em không còn vô tư hồn nhiên như lúc xưa nữa, tuổi mười tám không còn những dại khờ nữa, em đã biết hoa cỏ là nững bông hoa ven đường như ngày nào nữa mà giừo đây nó đã trở thành hoài bão trong em, trở thành một kỷ niệm đẹp trong đời em. Hoa cỏ thật dễ thương và đang điểm tô cho xuân càng thêm sắc, cho tình em càng thêm cháy bỏng… cho những ước mơ trong lòng luôn nở những cánh hoa xuân.
Vi Ánh Ngọc
CHÙM THƠ CỦA NGÀY
Mùa đi… mùa về
Chiều lặng tiếng đi của chiều
Vin vào màn trời êm ả
Đại lộ An Dương Vương vắng những bước chân
Tiếng khua của gió lật tung làn cát mỏng manh
Thanh âm xào xạc, chim én báo mùa về.
Mùa đi vội
Bỏ lại sau lưng cái lạnh đê mê
Cổng trường không một bóng người
Cây bàng trước sân không buồn vẫy lá
Chông chênh chiếc xe đạp nằm quạnh hiu.
Mùa đi…
Chim én gọi mùa về
Chiều ấm dần nơi gốc phố thân quen
Một nụ cười hồn nhiên
Đàn trẻ thơ khoe áo mới đón chào mùa sang.
Em gái bán cà phê
Sáng nay trời trở lạnh
Tôi lại đến quán quen
Điệu nhạc buồn theo tiếng chân em bước
Thương nhớ hoài nhữg mùa trăng lên.
Trời buồn trời làm cơn mưa
Cà phê đắng giọt như mưa vỡ lòng
Em gái bán cà phê
Vui buồn theo nhịp khách đầy vơi
Tiếng cười gượng lẫn trong dòng nước mắt.
Tôi nhìn em: đôi mắt sáng long lanh
Giọt cà phê chát đắng
Ngoài trời những giọt mưa rơi não nề
Bên hiên mệt nhoài…
Em gái bán cà phê.
Vi Ánh Ngọc
Ca khúc: QUÃNG ĐỜI SINH VIÊN
Ca khúc: QUÃNG ĐỜI SINH VIÊN
Sáng tác: Phan Nhã Ca
Thể hiện: Lâm Chấn Huy
Đêm về khuya, tiếng chổi quét đường của chị lao công soạt soạt vọng vào căn gác nhỏ. Chông chênh với ngọn đèn, cầm tập sách trên tay anh vẫn miệt mài đèn sách, nuôi dưỡng những ước mơ tương lai ngày mai. Sương đêm luồng qua khe cửa nhỏ thấm vào người làm anh cảm thấy lạnh. Căn phòng im ắng chỉ mình anh với anh, tiếng hơi thở nhỏ nhẹ của những giấc ngủ say dường như đang truyền cho anh một chút ấm áp nào đó. Lũ bạn đã ngon giấc, còn mình anh đang thao thức cùng đêm với những con chữ cho riêng mình.
Đêm hiu hắt làm sao, yên tĩnh làm sao, không một chút gió, không một tiếng động, không một tiếng cựa mình, không một chút dư vị nào còn sót lại của ngày. Đêm chênh vênh đến độ mọi vật xung quanh dường như đê mê một nỗi buồn vây kín. Anh nhìn lũ bạn đang ngon giấc và muốn làm một điều gì đó để giải vây tâm hồn mình. Cầm chiếc ghi ta anh đệm đàn rồi bắt đầu hát.
“Đêm trắng đêm một mình chong đèn sách
Mà thời gian trôi mãi mãi không ngừng
Nhìn ngoài kia mưa rơi đều trên phố
Đến giảng đường bàn chân bước lẻ loi”
Có lẽ tiếng đệm đàn cùng giọng hát khàn khàn của anh đã làm ngũ quái của phòng giật mình, rồi từng đứa thức giấc, có đứa còn mơ hồ trong giây lát và rồi đứa nào cũng tỉnh bừng như chưa hề có giấc ngủ trôi qua. Căn phòng bỗng trở nên tràn ngập tiếng cười nói rộn rã, rồi tất cả cùng nhau hát vang lên giai điệu của bài hát “Quãng đời sinh viên”. Dù không phải là ca sĩ chuyên nghiệp nhưng tất cả đều thích hát thích ca nên ai cũng say sưa theo tiếng đệm đàn của anh. Đêm không một chút thanh âm bỗng chốc trở mình khua nhịp, dường như chiếc lá ngoài kia cũng bắt đầu xào xạc từng thanh âm, từng cơn gió nhè nhẹ lướt qua, một chút gì đó ấm áp hẳn lên trên khuôn mặt của anh. Rồi những ca từ nghe du dương lan tỏa khắp phòng, len qua ô cửa nhỏ, thổn thức cùng chiếc lá ngoài kia.
“Khi sáng ra cồn cào trong bụng đói
Chiều đạp xe qua phố xá đông người
Tìm người thân vội hỏi câu chân tình
Quán cơm nào bình dân nhất người ơi”
Cuộc đời sinh viên là thế! Ai cũng có những lo toan, ai cũng có những nhọc nhằn và chuyện cơm áo gạo tiền không phải ai cũng được như ý muốn. Anh và bạn anh cũng thế, tất cả đều xuất thân từ chốn quê nghèo, từ gốc rạ cọng rơm, từ khói bếp lam chiều, từ những nhọc nhằn trên đôi vai gầy của cha, từ những lo toan trên gương mặt đầy nếp nhăn của mẹ. Là vậy đó! Bộn bề cuộc sống luôn mang đến những suy tư nên khi ca từ vừa dứt, tất cả nhìn nhau và đượm những nét ưu tư buồn. Những buổi sáng đến giảng đường cồn cào trong bụng đói đã trở nên quen thuộc trong anh. Anh hiểu được điều đó và nhìn lũ bạn, biết rằng trong suy nghĩ của mỗi đứa đều có những nét đồng cảm giống mình. Thời gian cứ trôi đi và ẩn trên khuôn mặt của mỗi đứa lúc này có điều gì đó muốn nói, muốn tâm sự nhưng không nói, muốn thổ lộ lòng mình nhưng tất cả đều lưu lại, ẩn giấu trong suy nghĩ của mỗi đứa. Đêm trở mình rồi những giọt mưa rơi nhẹ, tí tách cùng thanh âm man mác buồn của đám sinh viên thao thức cùng đêm thâu.
“Ngày cuối tuần tự tìm lấy nhiều hình thức công việc làm
Đỡ phần nào quãng đời sinh viên”
Nghe mưa rơi, tiếng đàn của anh trở nên buồn hơn, tiếng hát của ngũ quái cũng nhỏ dần, dường như tất cả đang bắt đầu nhường chỗ cho những giọt mưa. Mưa thấm vào anh, mưa nhỏ những giọt lệ lòng, mưa ướt sũng chiếc đàn trên tay, mưa hắt hiu não nề. Anh nhìn mưa rơi mà lòng trĩu nặng, rồi đây những tháng ngày còn lại của thời sinh viên sẽ ra sao, cuộc đời rồi sẽ về đâu? Bao nhiêu câu hỏi cứ miên man trong đầu anh, anh muốn ngưng phím đàn, nhưng không đàn lại gõ nhịp cùng lời ca.
“Mẹ ơi dù gian khó con xin hứa chăm học hành
Không phụ lòng mẹ hiền trông mong”
Biết rằng vậy, biết rằng cuộc đời sinh viên là gian khó nhưng không bao giờ lùi bước trước khó khăn. Và mẹ là niềm tin để anh vượt qua những khó khăn gian khổ ấy, mẹ là điểm tựa vững chắc cho anh bước tiếp. Anh tự hứa với lòng mình sẽ vượt qua tất cả và tin rằng đêm sẽ qua đi, ngày mai sẽ đến và khi bình minh thức giấc những giọt nắng sẽ lung linh tỏa sáng như những ước mơ của anh vậy.
Rồi tiếng đàn cũng dứt, lời ca cũng ngưng, cơn mưa cũng bắt đầu nhưng đọng, tất cả đưa màn đêm trở về tĩnh lặng. Lũ bạn cũng không buồn thức nữa, đứa nào cũng mơ hồ trông cơn buồn ngủ, không gian lại im lìm như cũ. Ngọn đèn vẫn chông chênh cùng anh bên con chữ nuôi ước mơ ngày mai.
Vi Ánh Ngọc
CHÙM THƠ CHÀO XUÂN 2012
Gõ cửa mùa xuân
Gieo hạt mầm phù sa
Mùa đi tìm vụ mới
Thêm sức sống cho đời
Mùa hát những lời ca.
Gieo nắng mai chan hòa
Cho đất trời ươm sắc
Hương thời gian buộc chặt
Gõ cửa chào ngày xuân.
Gieo mai vàng nở bừng
Khúc giao mùa rực sáng
Đất Mẹ ánh hào quang
Đón xuân về khai hội.
Dáng xuân
Xuân hồng nhặt cánh hoa đêm
Hương đưa ngan ngát bên thềm phố vui
Chào mùa ươm sắc mai cười
Khuyết vầng trăng đón xuân tươi phố hiền
Chao chao con gió vô biên
Nhặt cành hoa thắm trên viền môi xinh
Mùa xuân hát khúc tâm tình
Dệt bao ước nguyện dáng hình sắc xuân.
Vi Ánh Ngọc
Ca khúc: NỖI BUỒN ĐÊM ĐÔNG
Ca khúc: NỖI BUỒN ĐÊM ĐÔNG
Sáng tác: Anh Minh
Thể hiện: Thanh Tuyền
Giật mình thức giấc giữa đêm khuya, thấy lòng mình se lạnh. Mở cửa bước ra ngoài thềm, đêm Đông im lìm lặng lẽ. Ngọn đèn đêm sáng lung linh hòa quyện vào thanh âm chiếc lá rơi, xào xạc bay theo gió. Anh ngồi bên hiên thềm nhặt chiếc lá rơi và thao thức nhìn đêm lặng lẽ đi qua. Sương đêm bắt đầu thấm vào làn da anh, bây giờ cái lạnh vây kín thật rồi. Lạnh và cô đêm trong đêm khuya vắng, anh muốn nghe một bài hát để làm dịu đi nỗi trống vắng kia. Cầm chiếc điện thoại, anh bật vào file nhạc, giọng hát Thanh Tuyền nhè nhẹ cất lên, ca từ bắt đầu hòa quyện vào giai điệu. Bài hát thật buồn, khi những ca từ đầu tiên đặt vào anh một một câu hỏi nghe miên man nỗi buồn “nhớ không?”. Rồi anh nhận ra đó là ca khúc “ Nỗi buồn đêm Đông” của nhạc sĩ Anh Minh. Ca khúc hợp với tâm trạng lòng người làm sao. Đêm khẽ khàng theo từng giai điệu.
“Đêm nay có người đang ngóng chờ
Nhớ anh lệ thắm khăn tay
Ngắm con ngủ say giấc nồng
Bẽ bàng mộng ước đêm Đông”
Đêm thật buồn, ca từ bài hát cũng buồn và có lẽ lòng người cũng đang buồn. Anh ngước nhìn lên bầu trời, màn đêm im lìm se sắt nghe trong lòng nỗi nhớ miên man. Anh nhớ về người con gái anh thương giờ đang ở phương xa. Không biết giờ này người ấy đang làm gì? Có giống như anh lúc này, có đang ngồi thao thức nhớ về anh không? Nhớ người yêu, nỗi nhớ cứ tuôn tràn theo dòng thời gian. Nhớ rồi hoài niệm về quá khứ ngày xưa, ngày xưa hiện về thật đẹp biết bao. Anh nhớ về con đường nơi hai đứa vẫn thường hẹn nhau ngắm ánh hoàng hôn trong những chiều tan trường, nhớ về cái nắm tay đầu tiên làm người ấy thẹn thùng mắc cỡ rồi giận hờn vu vơ. Biết bao nỗi nhớ cứ hiện về trong tâm trí anh, ẩn hiện dật dờ xung quanh anh làm cảm giác cô đơn càng tăng lên gấp bội. Rồi anh lại thả lòng mình theo ca từ bài hát.
“Ước sao mình sống bên nhau
Dẫu cho gió mưa bão bùng
Thề yêu nhau đến muôn ngàn sau”
Nhớ người yêu đang ở phương xa và thầm nguyện ước về một mối tình nên thơ. Tuy ở hai phương trời nhưng anh luôn tin rằng lòng người ấy luôn hướng về anh, vẫn dành tình cảm cho anh như ngày nào. Niềm vui bật dậy trong suy nghĩ của anh, con tim anh thổn thức từng nhịp đập, anh thấy lòng mình ấm lại. Đêm trở nên dịu dàng, cái lạnh dường như bị xua tan đi trong hoài niệm của tâm hồn người.
Thao thức lắng nghe từng ca từ của bài hát, chợt buồn chợt vui. Buồn vì cảm thấy mình cô đơn trống vắng nhưng chợt vui vì hòa trong không gian ấy những suy nghĩ về người ấy, những hồi tưởng về một thời sánh bước bên nhau làm anh có cảm giác ấm áp hơn một chút, dịu nhẹ hơn một chút. Và một chút ấy cứ tăng dần lên để trái tim anh thổn thức cùng đêm Đông.
“Hẹn nhau ngày mai thái bình
Tình đôi ta mãi không lìa xa”
Giọng hát của Thanh Tuyền càng lúc càng làm cho anh thêm ấm lòng và càng có niềm tin hơn ở tương lai ngày mai. Tình yêu không bất chợt đến cũng như không bất chợt đi, anh cảm giác như người ấy đang hướng về anh. Tình yêu của anh và người ấy sẽ không bao giờ lìa xa, thời gian chỉ là phép màu chứng minh cho lòng chung thủy của đôi lứa, không gian buồn ấy càng làm cho tình yêu thêm bền chặt, rồi mai đây đôi lứa sẽ được sum vầy bên nhau, cùng nhau đón ánh mặt trời trong những sáng bình minh, cùng nhau ngắm hoàng hôn trong những chiều êm ả, hai tâm hồn sẽ xua tan đi đêm Đông lạnh giá. Bất chợt những ca từ cuối của bài hát làm đêm chơ vơ hơn, đêm Đông len lỏi nỗi buồn thầm kín, sương đêm trở nên lạnh lẽo theo từng giai điệu.
“Nhớ anh nhìn bóng con thơ
Tiếng ru nét môi mỉm cười
Niềm tin yêu xóa tan sầu thương...”
Ca từ cuối bài hát buồn thương làm sao. Một chút dịu nhẹ trong tâm hồn trở nên da diết sầu thương. Đang mơ màng về tương lai bỗng dưng lại quay về với nỗi nhớ hiện tại làm anh thấy thiếu thứ gì đó nhưng càng lao vào tìm lại càng lún sâu trong nỗi nhớ. Đêm càng buồn hơn, Đông trở nên lạnh hơn bao giờ hết. Thời gian thoi đưa còn anh mãi ngồi trơ trọi nơi đây. Một cơn gió mạnh lướt qua, bất chợt cơn mưa đổ rì rào… “Bẽ bàng mộng ước đêm Đông”.
Vi Ánh Ngọc
Ca khúc: MÙA XUÂN
Ca khúc: MÙA XUÂN
Sáng tác: Phạm Minh Tuấn
Thể hiện: Mỹ Linh
Một mùa xuân nữa lại về, đất trời đang độ giao hoà, đang bắt đầu mơn mởn nở những sắc hoa tươi thắm đón chào năm mới. Một chút se lạnh, một chút gió, một chút xào xạc của chiếc lá rơi tấtcả đang độ chín mùi cho xuân càng thêm sắc. Vậy là năm 2011 đã lùi lại ở quá khứ, năm 2012 đang ở hiện tại và tương lai của mỗi con người chúng ta, cùng với những cảm xúc mới, những niềm vui mới, những kỳ vọng mới. Trong khoảng thời gian của thời khắc chuyển giao chuyến tàu thời gian chúng ta hãy dành một chútvấm áp của mùa, quay ngược dòng thời gian để mùa trở nên đẹp hơn và xuân hôm nay mang nhiều ý nghĩa hơn.
Đúng vậy! Mùa xuân thật đẹp trong mắt mỗi người chúng ta. Và nó càng đẹp hơn khi được điểm tô bằng những giai điệu, bằng nhữngca từ của người nhạc sĩ vẽ nên mùa xuân. Thời chiến tranh, một thời bom đạn đã đi qua, ai cũng ước mơ mùa xuân và mùa xuân không phải là khi kết thúc một mùa đông đầy giá lạnh, mà xuân ở đây là khi đất nước sạch bóng quân thù, người người sống trong thanh bình no ấm, mẹ được gần con, vợ chồng đoàn viên và anh lại được về bên em, tặng em mùa xuân tươi thắm.
Mỗi mùa xuân về, tôi đều dành cho mình một khoảng riêngđể nghe ca khúc “Mùa xuân” của nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn và dường như đó là món quà mùa xuân của chính mình. Càng nghe tôi càng thấy mùa xuân thật đẹp làm sao, nó dập dìu trong từng suy nghĩ của tôi.
“Điều đó rồi xảy ra, em biết và em biết
Một mai anh chiến thắng trở về
Đôi vai gầy và đôi mắt sâu
Tóc đã điểm bạc, làn da nay rạm màu sương gió
Bởi chiến tranh, bởi chiến tranh đâu phải trò đùa”
Chiến tranh đâu phải trò đùa, nhưng em tin rằng chiến tranh rồi sẽ đi qua và anh sẽ về bên em. Đó là ước mơ của người đợi chờ, ước mơ của người nơi quê nhà từng giây từng phút trông ngóng ra biên thuỳ, ở nơi ấy có người trai khói lửa đang chinh chiến để bảo vệ từng mảnh đất quê hương và đó cũng là người em gửi bao thương nhớ. Tình yêu thật đẹp và tình yêu ấy càng đẹp hơn khi được tô vẽ bằng những vết son thời gian. Sự đợi chờ mang theo những hoài mong càng làm cho ước mơ của em thêm đẹp và mùa xuân sẽ đến phải không anh?
“Và từ đấy em nhận ra anh
Và từ đấy em nhận ra anh”
Ước mơ anh sẽ về, ước mơ mùa xuân sẽ đến và em sẽ được gần bên anh. Và có lẽ nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn không muốn người con gái phải đợi chờ trong vô vọng. Đó không phải là thơ cũng không phải là mơ mà mùa xuân đã về, xuân đang khoe sắc.
“Đôi tay bâng khuâng nâng cành hoa tím
Và anh nói tặng em mùa xuân”
Mùa xuân đã đến bên em và em đã được gặp anh, xuân của đất trời đang tươi thắm, đang hoà quyện vào tình yêu của đôi ta. Xuân sẽ đẹp và tình yêu đôi ta cũng thế. Hoà bình mang sắc xuân đi muôn nơi, điểm tô cho non sông đất nước thêm tươi sáng, cho tình đôi ta càng thêm đẹp.
Người con gái ấy cảm nhận xuân thật đẹp làm sao. Và cứ thế những giai điệu cuối của bài hát cứ mông lung trong tôi và thấm đượm trong từng nốt nhạc thời gian.
“Ôi ngày ấy sẽ đến anh sẽ về sẽ về phải không anh?
Anh sẽ về sẽ về phải không anh?
Anh sẽ về sẽ về phải không anh?”
Giờ đây, ngày ấy đã đến lâu rồi, đến từ dạo non sông Việt Nam sạch bóng quân thù, đất nước hát bài ca khải hoàn. Và theo quy luật thời gian một mùa xuân mới nữa lại đến trên đất Mẹ hôm nay. Xuân đã về bên tôi, bên bạn và đã về trong mỗi người chúng ta, nhà nhà, người người đang tưng bừng đón xuân. Cơn gió xuân đang lao xao chào đón năm mới. Thời khắc chuyển mùa đã về, chúng ta hãy cùng nhau chào đón xuân sang trên đất trời nở hội.
Vi Ánh Ngọc
Giáng sinh về… ấm những bàn tay
Giáng sinh về… ấm những bàn tay
1. Tháng Mười hai… đất trời giao hòa.
Mùa đông khẽ khàng. Hương vị mưa đông nhạt dần. Trên cành những chiếc lá chồi non xanh biếc. Ai có về qua nơi đó hãy để lòng mình tận hưởng những tinh khôi nhẹ nhàng buông xuống con đường xa tít…
Một ngày cuối tháng Mười hai, nói đúng hơn là đêm 24 rạng sáng ngày 25 (Dương lịch) đất trời giao thoa trong sương lạnh. Phố đông rộng thêm ra. Chiếc lá khua nhẹ nhàng. Vòm trời đêm ôm lấy màu của lá. Cơn gió nhẹ lướt qua, một tia sáng bừng lên, đất trời ấm lạ. Một hài nhi ra đời. Đêm sắp tàn ngày mới khẽ đến - Ấm lạ thay Chúa sinh ra đời.
Tháng Mười hai trong cái se lạnh của mùa đông, trẻ em trong bộ đồ ấm khăn len bên vòng tay yêu thương của cha mẹ. Trẻ nô đùa, hát ca khi khoác bên mình trang phục ông già Noel nhỏ nhắn xinh tươi. Tháng Mười hai đất trời nở hội – Đêm Noel rợn ngợp ngời ngời – Trẻ tươi cười vòng tay thương mến – Khoảnh khắc ùa về ấm mãi ngày vui. Vận khí đất trời hiền hòa. Tháng Mười hai, không hoa mùa xuân, không quả mùa hạ, không vàng lá thu… và dường như vị đông trở nên nồng nàn. Bàn tay trẻ thơ hứng từng giọt nắng lung linh còn đọng lại dư âm… nắng đông bỗng về xôn xao.
Trong khoảnh khắc ấy, con người ta vẫn mong ước một điều gì đó về quanh mình. Ở đó, dây thời gian dùng dình níu giữ và muốn quấn chặt để bàn tay trẻ thơ dạt dào hương vị nồng ấm. Một điều ước… một tấm lòng gương soi. Vinh danh Thiên Chúa trên đời – Bình an dưới thế cho người thiện nhân… - Xin cho thế giới an bình – Cho người hạnh phúc cho mình yên vui. (Giáng sinh – Trương Anh Thụy).
2. Giáng sinh về… trời đông ấm áp.
Có lẽ vậy! Khi tất cả mọi người đang ồn ào, náo nhiệt chuẩn bị cho một mùa Giáng sinh thì cũng là lúc họ chuẩn bị đón chào ngày Chúa Giêsu ra đời. Trời đông lạnh lẽo bỗng trở nên ấm áp hơn. Vòm cây xanh lung linh ánh hào quang, hòa mình cùng vòm trời cao đón mừng ngày Chúa ra đời. Hai ngàn năm sử rõ ràng – Chúa sinh trong cảnh cơ hàn khó khăn – Trên không, kìa! Các thiên thần – Ca vang mừng Chúa giáng trần đêm nay. (Giáng sinh – Trương Anh Thụy).
Mùa Giáng sinh, có thể người ta bận lo toan cho gia đình để sao cho có một Giáng sinh thật ý nghĩa. Có thể người ta bận tính toán xem đi chơi những nơi đâu, làm những gì cùng bạn bè, đồng nghiệp để có một mùa Giáng sinh thật nhiều niềm vui. Có thể người ta bận trang trí nhà cửa sao cho thật đẹp mắt, thật lung linh sắc màu để đón Giáng sinh thật tươi mới nhộn nhịp. Có thể người ta còn bận thả mình với những nỗi buồn muôn thuở để làm cho Giáng sinh mình đừng đơn lẽ hay đại loại như là làm sao cho cõi lòng họ bớt lạnh lẽo… Nhưng tất cả họ đều mong muốn có được một mùa Giáng sinh ấm áp trong mùa đông này. Mùa đông thường lạnh lẽo, buồn nhưng đâu đó có những tâm hồn vẫn ấm lên bởi một điều gì đó trong đêm đông giá lạnh kia. Giáng sinh có thể là điều kỳ diệu ấy.
Trong không khí ấy, chúng ta cùng nhau ngược dòng thời gian thử hoài niệm về ngày Chúa ra đời để biết về nguồn gốc lễ Giáng sinh như thế nào? Lễ Giáng sinh còn được gọi là lễ Thiên Chúa Giáng sinh, Noel, Christmas hay Xmas là một ngày lễ kỷ niệm ngày Chúa Giêsu thành Nazareth sinh ra đời của phần lớn người Kitô hữu. Họ tin là Giêsu được sinh tại Bethlehem thuộc tỉnh Judea của nước Do Thái, lúc bấy giờ đang dưới quyền thống trị của đế quốc La Mã giữa năm thứ 6 TCN.
Người ta kể rằng, khi Chúa đến người ta bận rộn đón tiếp những người khách trọ giàu, ăn nhậu nên không ai có chỗ nào trống trong nhà để đón Chúa cả. Kết quả là Chúa phải chào đời trong máng cỏ của lừa, ngựa, chiên, bò trong một hang đá. Và những người đón Chúa lại là những người chăn chiên, hạng người dốt nát, nghèo hèn và lưu manh nhất trong xã hội thời đó. Họ là phường đầu trộm đuôi cướp, đêm đêm trộm súc vật rồi tụ tập đốt lửa sưởi ấm ngoài đồng để chia chác nhau. Chúa ra đời trong hoàn cảnh như thế, trong một đêm đông giá lạnh như thế.
Trong dịp Giáng sinh người ta thường nhắc đến vòng lá mùa vọng, đó là vòng tròn kết bằng cành lá xanh thường được đặt trên bàn hay treo lên cao để mọi người trông thấy, trong bốn tuần mùa vọng. Vòng lá có hình tròn nói lên tính cách vĩnh hằng và tình yêu thương vô tận của Thiên Chúa. Màu xanh là nói lên hy vọng rằng Đấng Cứu Thế sẽ đến cứu con người. Vào mùa Giáng sinh một máng cỏ đặt trong hang đá được dựng lên trong nhà hay ngoài trời, với các hình tượng Chúa Giêsu, Mẹ Maria, Giuse và các thiên thần để kể lại sự tích Chúa ra đời trong máng cỏ. Tạ ơn Chúa – Sao con thấy kỳ diệu – Hang đá nhỏ đêm đông – Đồng Bê Lem bừng lên chan hòa ánh sáng – Thiên thần hiện ra – Tấu hòa đàn hát khúc tình ca. (Tâm tình tạ ơn – Maria Nguyễn Thị Xuyến).
Trong lễ Giáng sinh, người ta còn nhắc đến cây Giáng sinh, là cây xanh (thường là cây thông) được trang hoàng để trình bày trong dịp lễ Giáng sinh theo phong tục của người Kitô giáo. Bên cạnh đó còn có thiệp Giáng sinh, quà Giáng sinh và chợ Giáng sinh. Tất cả làm cho đêm Giáng sinh càng trở nên ý nghĩa và thật nhiều niềm vui. Máng cỏ là nơi Chúa sinh thành – Mẹ không có sữa vì Đồng Trinh – Chim cho trái ngọt, dê cho bú – Ôi! Quá thiêng liêng đêm Giáng sinh. (Đêm Giáng sinh – Nguyễn Sĩ Cứ).
3. Đêm đông… nguyện cầu Thiên Chúa.
Đông đã qua hơn nửa chặng đường. Mùa đông năm nay không đủ làm làn da mỏng manh của người thiếu nữ đê mê cóng. Mùa đông trở nên ấm áp, những cơn mưa bất chợt chỉ làm se se lạnh mà thôi. Và phố đông vào đêm khẽ những nụ cười… bản tình ca đi cùng thời gian.
Có nhiều người rất ghét mùa đông, bởi lẽ cái lạnh của nó làm người ta cảm thấy khó chịu. Nhưng cũng không ít người lại mong mùa đông đến thật nhanh để được tận hưởng hương vị của nó. Mong ngày đông sẽ đến – Bên Thánh Chúa Phục sinh – Người vừa linh hiển đó – Mang may mắn cho em. (Giáng sinh của em – Đông Hòa). Vậy đó! Người ta cảm thấy ấm áp và hạnh phúc khi đông về, được ở bên Thánh Chúa Phục sinh. Có lẽ đất trời cũng hiểu điều đó nên đã ban cho con người chúng ta Thiên Chúa trong một ngày cuối đông để mỗi độ Giáng sinh về mỗi con người dù ở nơi đâu cũng cảm thấy ấm áp hơn. Xin Chúa giúp cho con thêm sức mạnh – Biết thản nhiên chấp nhận lúc buồn vui – Để con đây tiến bước quyết không lùi – Đem bác ái lo toan đời… trăm việc! (Xin cho con sức mạnh – TaGore).
Giáng sinh về không chỉ làm người ta ấm áp hạnh phúc bên gia đình, mà còn là cơ hội để những đôi tình nhân cầu nguyện Chúa ban cho tình yêu của họ được bền chặt mãi mãi. Với chiếc khăn len người con trai quàng lên vai người con gái, chàng trai cảm thấy mình hạnh phúc hơn trong đêm Giáng sinh và nó trở nên tràn đầy ý nghĩa. Thánh thiện vô cùng ánh mắt em – Giáng sinh xiêm áo lộng hoa đèn – Tôi người ngoại đạo nhìn em bỗng – Tin rằng Chúa đã ngự trong tim. (Giáng sinh – Lâm Tẻn Cuôi).
Không phải ngẫu nhiên mà ở một ngày cuối đông, mọi người lại nô nức lòng mình hướng về Giáng sinh như thế! Mùa Giáng sinh năm nay đất trời dường như vào hội, những cơn mưa lất phất không đủ làm lạnh lòng người. Người người, nhà nhà hòa chung trong khí trời ấm áp của đêm Giáng sinh. Họ cảm thấy hạnh phúc và an lành khi được cùng người thân, bạn bè của mình đón Giáng sinh về. Và Giáng sinh về dưới chân Chúa cao sang, họ nguyện cầu… ngoài kia khí trời hòa quyện đêm đông. Tình yêu Chúa từ bi nhân ái – Ánh sáng ban từ trái tim Ngài – Hồn reo đón ánh ban mai – Giã từ tăm tối hát bài “Phục sinh” (Mặc Trầm Cung).
Vi Ánh Ngọc
Tản văn: Mưa đông… uống trà suối trăng
Mưa đông… uống trà suối trăng
Những cơn mưa chiều lất phất rơi. Mưa càng lúc càng nặng hạt. Quy Nhơn vào đông không đủ làm cóng da người. Trời chiều buông dần theo tiếng mưa, mưa tí tách, mưa dùng dình theo gió. Lũ chúng tôi năm người ngồi uống trà trong căn phòng nhỏ, hương trà tỏa quanh, căn phòng trở nên ấm lạ. Bên ngọn đèn năm đứa chúng tôi ngồi kể chuyện… suối trăng.
Ngày học ở Huế không hiểu vì sao chúng tôi lại chơi chung với nhau lạ thường. Năm đứa học ba trường khác nhau, các trường lại cách xa thế nhưng vì tâm hồn yêu văn thơ lại tụ họp thành một nhóm chơi chung với nhau. Có một điều rất lạ là chẳng đứa nào dân văn nhưng cả nhóm lạ mê văn lạ lùng. Lúc đó tôi làm phó chủ nhiệm câu lạc bộ công tác xã hội các trường đại học và cao đẳng ở Huế nên tôi có rất nhiều bạn, hầu như sinh viên trường nào tôi cũng quen.
Cứ mỗi tuần vào chiều thứ bảy, chúng tôi lại rủ nhau lên ngọn đồi cao phía bắc thành phố ngồi ngắm Huế mộng mơ và đọc cho nhau nghe những bài thơ vừa mới làm, ngồi từ chiều đến trưa nhưng chưa hết chuyện kể. Có những đêm vào những buổi trăng lên cả nhóm ngồi mơ màng ngắm ánh trăng lên, thưởng thức rượu Huế, chơi ghita, hát cho nhau nghe những bài hát về xứ Huế mộng mơ.
Cả nhóm năm người nhưngchỉ có một nữ, là dân sư phạm nên cách ăn nói của Huyền rất có duyên. Điều đặc biệt là Huyền ngâm thơ rất hay, đã bao lần các chàng trai phải ngất ngây khi nghe giọng ngâm của cô ấy. Dân chuyên toán nhưng Huyền rất mê văn, mê đến mức ngày thứ bảy, chủ nhật nào được nghỉ là Huyền quăn mình vào đọc tiểu thuyết quên cả ăn. Huyền có duyên là thế, mê văn là thế nhưng bốn chàng trai trong nhóm đã tự hứa với lòng không dành tình cảm riêng tư theo đuổi Huyền để khỏi mất đi mối tình bạn đẹp này.
Tôi nhớ có lần vào một đêm như thường lệ, chúng tôi lại tụ họp trên ngọn đồi ấy. Đêm trăng lên cao, sáng rực, ánh trăng chiếu vào không gian đêm huyền dịu lung linh sáng cả một khoảng trời mênh mông. Chỗ chúng tôi thường ngồi, có khe suối nước chảy róc rách, thanh âm của nó nghe êm dịu vô thường. Ánh trăng, tiếng suối chảy, lòng người hòa quyện vào nhau làm cho cảnh đêm càng trở nên ý nghĩa và đẹp đến mê hồn. Bỗng có một ý nghĩ trong đầu, anh bạn nói với cả nhóm nên tìm một cái tên đặt cho nhóm, thế là cả bon ngồi nghĩ đến chín mười cái tên khác nhau nhưng vẫn thấy chưa được. Và ngay tại không gian ấy tất cả nhìn ánh trăng, nhìn khe suối rồi cùng reo lên “Suối trăng”.
Suối trăng mang một ý nghĩa đặc biệt. Đời như một dòng suối chảy không ngừng, theo thời gian nó không bao giờ đứng yên và ánh trăng như tâm con người vậy. Mặc dù suối có chảy bao lâu, nước có thay màu như thế nào thì trăng vẫn đứng yên trên làn nước ấy, nó lung linh huyền ảo bên dòng suối mát kia. Lấy tên suối trăng để mai này năm người chúng tôi dù đi đâu về đâu vẫn luôn nhớ về nhau, nhớ về những kỷ niệm đẹp của một thời sinh viên, nhớ về những tháng ngày nên thơ ở xứ Huế mộng mơ. Và suối trăng là hành trình chúng tôi mang theo đến suốt cuộc đời.
Đã xa rồi thành phố Huế thơ mộng, mỗi người có mỗi chí hướng riêng ở những phương trời khác nhau. Nhưng hôm nay tại thành phố biển xinh đẹp này, chúng tôi có dịp ngồi lại với nhau cùng hàn huyên chuyện cũ. Ngoài trời, mưa vẫn rơi, gió mơn man thổi nhẹ. Trong căn phòng nhỏ, năm con người bên tách trà nóng đang kể cho nhau nghe từng mảnh chuyện vui buồn. Trà suối trăng tỏa hương bay ngào ngạt, căn phòng trở nên ấm lạ trong cơn mưa đông.
Vi Ánh Ngọc
Ca khúc: BÀI THÁNH CA BUỒN
Ca khúc: BÀI THÁNH CA BUỒN
Sáng tác: Nguyễn Vũ
Thể hiện: Đàm Vĩnh Hưng
Lại một mùa giáng sinh nữa chỉ mình anh âm thầm lẻ bước phố Đông. Đông Quy Nhơn lạnh càng thêm lạnh. Chiều nay con sóng vỗ mạnh hơn. Biển vắng người, hàng dương gió thổi mạnh, bờ cát vẫn như ngày nào, loài hoa muống biển vẫn lắt lư theo gió, tất cả khơi lại trong anh những kỷ niệm một thời sánh bước bên ai. Có phải lũ còng kia vô tình hay lòng người cố tình xé tung bờ cát trắng âm thầm trở mình réo rắt gọi biển cả bao la.
Anh bước đi như kẻ hành khất lạc giữa sa mạc, chợt nhìn chiếc đồng hồ trên tay, đã mười bảy giờ rồi. Bất chợt loa phát thanh chương trình cảm nhận âm nhạc phát lên, anh lắng nghe giọng trầm ấm của chị dẫn chương trình và biết rằng tối đêm nay người người tưng bừng đón chào một mùa Noel mới. Nhưng lòng anh cảm thấy buồn khi thiếu vắng đi một điều gì đó mơ hồ trong tâm trí. Rồi giọng hát Đàm Vĩnh Hưng bỗng vang lên.
“Bài thánh ca đó còn nhớ không em
Noel năm nào chúng mình có nhau
Long lanh sao trời đẹp thêm môi mắt
Áo trắng em bay tựa cánh thiên thần
Giọt môi hôn dưới tháp chuông ngân”
Anh nhớ về Noel cách đây hai năm về trước, anh và người ấy hạnh phúc làm sao. Cả hai cùng nhau đón giáng sinh về, cùng dắt nhau đi lễ Noel, cùng trao cho nhau những món quà thật ý nghĩa trong đêm Chúa ra đời. Thế mà giờ đây, chỉ mấy giờ đồng hồ nữa thôi, chỉ mình anh âm thầm đón giáng sinh trong cô đơn lạnh lẽo.
Anh dùng dình không bước nữa, con sóng chòng chành vỗ mạnh hơn. Anh nhìn ra biển cả bao la và hoài niệm về quá khứ đã xa. Ngày đó có lẽ không bao giờ phai mờ trong tâm trí anh, dưới tháp chuông ngân anh đã trao nụ hôn đầu đời cho người con gái anh yêu đẹp như thế nào, cánh thiên thần hòa quyện trong tuyết trời giáng sinh, tất cả giao hòa nhau trong nụ hôn đầy bất ngờ ấy. Cả hai “cùng nhau quỳ dưới chân chúa cao sang” nguyện ước mãi mãi được ở bên nhau và Noel tràn ngập trong hạnh phúc, trong tiếng cười thẹn thùng của người thiếu nữ đã ngự trị trọn vẹn trái tim anh.
Rồi ngày ấy cũng qua mau, để giờ đây trên hành trình anh mang theo luôn có hình bóng người con gái ấy. Người ấy bây giờ không còn là của anh nữa mà đã tìm được bến đỗ cho riêng mình. Con tim anh quặn thắt làm sao, dường như nó đang rên rỉ chảy những giọt máu hòa trong giọt nước mắt vô hình không tìm ra lối thoát. Bãi bờ sóng vẫn vỗ, con tim anh nặng trĩu những suy tư, “Bài thánh ca buồn” vẫn vang lên và xoáy sâu vào lòng anh những giai điệu buồn thương não nề. Anh cố gượng mình bước đi để nỗi đau kia vơi đi và quên đi tất cả, nhưng không anh cố thoát ra nó lại càng bám chặt hơn khi giọng hát Đàm Vĩnh Hưng du dương từng ca từ.
“Lời nguyện mình chúa có nghe không
Sao bây giờ mình hoài xa vắng
Bao nhiêu đêm chúa xuống dương gian
Bấy nhiêu lần anh nhớ người yêu”
Nhớ! Nhớ rồi nhớ! Nhớ da diết nhưng càng nhớ lại càng đau. Anh biết rằng thời gian vô tình cứ trôi đi nhưng thời gian không bao giờ làm anh quên đi hình bóng ấy. Lời nguyện cầu năm nào của anh chúa có nghe không mà sao giờ đây tất cả chỉ là hư vô. Sự thật phũ phàng với anh, người con gái anh yêu đã vĩnh viễn xa anh và có lẽ chẳng bao giờ anh tìm được bóng hình thay thế để che lấp đi nỗi đau đang âm ỉ chảy trong anh.
Hoàng hôn buông dần, trời chiều bắt đầu nhá nhem tối, cơn gió ùa qua làm lòng anh buốt giá hơn. Những cơn mưa bắt đầu rơi lất phất rồi càng lúc càng nặng hạt, càng tái tê, càng não nề. Có lẽ cảnh cũng hiểu được lòng người, người buồn cảnh cũng chẳng vui, cảnh muốn khóc cùng người để xua tan đi quá khứ buồn đau, xua tan đi dĩ vãng nhạt nhòa. Cảnh muốn người khép lại quá khứ và nhìn về tương lai. Nhưng có lẽ người không thẩm thấu được những gì cảnh muốn nói.
“Tiếng thánh ca này xua tan đêm tối
Nhớ quá đi thôi giọng hát ai buồn
Đêm thánh vô cùng lạnh giá hồn tôi”
Thời gian vô tình nhưng lòng người không phai. Tiếng thánh ca ấy cứ vây quanh anh như một kẻ vô hình mang theo bóng hình người con gái ấy. Và anh biết rằng đêm nay lại một đêm thao thức nhớ về ai, thao thức cùng những dòng nước mắt ngậm ngùi. Một mùa giáng sinh nữa rồi sẽ qua đi nhưng biết đến bao giờ anh tìm lại khoảnh khắc mùa Noel năm ấy, và biết đến bao giờ đôi môi anh khơi dậy những nụ cười từ khi vắng đi hình bóng ấy.
Vi Ánh Ngọc
Ca khúc: DIỄM XƯA
Ca khúc: DIỄM XƯA
Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Thể hiện: Khánh Ly
Mưa!
Mưa!
Ngoài trời mưa vẫn rơi. Từng giọt mưa tí tách, mưa dùng dình, mưa không dứt. Anh vẫn ngồi đây, một mình âm thầm và lặng lẽ, “Thạch quán” chiều nay có gì đó buồn hơn, cái buồn miên man lan tỏa quanh anh. Trong tiếng nhạc, anh thấy lòng mình não nề, trĩu nặng tâm tư, thanh âm chiều hòa cùng bản nhạc buồn làm anh cảm thấy lạnh, giai điệu ấy cứ du dương trong tâm hồn anh. Anh lặng nghe giọng hát Khánh Ly buồn mà da diết, sâu lắng đến từng thanh âm. “Diễm xưa” cuốn hút anh qua từng ca từ lắng đọng.
“Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ
Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao”
Mưa! Cơn mưa không ào ào, không vội vàng. Mưa nhẹ nhàng, mưa bay bay. Mưa thẩm thấu lòng anh, từng hạt mưa vân vi theo từng giọt đắng cà phê. Không phải ngẫu nhiên trời chiều hôm nay lại mưa như thế. Có lẽ trời cảm thông cùng lòng người. Giọt mưa làm ướt đôi mắt huyền dịu của người thiếu nữ trong chiều vân vi gió. Anh nhìn về phía biển, con sóng cuộn tràn xé tung bờ cát vô định. Một nỗi buồn len lỏi trong anh.
Ngoài hiên, chiếc lá khẽ buồn. Những chuyến xe chiều thưa thớt đi trong màn mưa, dường như muốn tắm mình theo những cơn mưa trái mùa. Có lẽ vậy bởi lòng người đang mang những ưu tư… nỗi cô đơn trống vắng đang xâm chiếm tâm hồn anh.
“Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ
Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua”
Anh lướt nhìn bước chân ai đó dưới mưa, tiếng guốc nhẹ nhàng. Cô bạn khẽ cười trong câu hỏi bâng quơ. Anh ngơ ngác, chợt thấy lòng mình se lại, chêu lêu nơi gốc phố thân quen. Vô định lòng mình, nhìn con đường không một bóng người, trời chiều ảm đạm hơn, mưa nặng hạt hơn, giăng mắt nỗi sầu càng thêm sầu. Mưa đông níu lòng người bằng những chiều ngồi ngóng trông mưa.
“Trên bước chân em âm thầm lá đổ
Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa”
Một mình lặng nhìn mưa, một mình xót xa, cô quạnh. Con tim anh đau đáu với sự cô đơn hoà quyện vào từng giọt mưa. Có lẽ trong đời mình ai cũng yêu. Và Trịnh Công Sơn, và anh, ai cũng có một thời trai trẻ, ai cũng yêu, và đâu đó có những tình yêu đơn phương thầm lặng, ai cũng có những phút giận hờn vu vơ để rồi ngoảnh đầu nhìn lại một thời yêu nồng nàn ngây ngô của phút ban đầu. Và níu kéo cái quá khứ đã đi vào dĩ vãng, một sự níu kéo mơ hồ trong vô vọng. Dẫu sao anh cũng thấy lòng mình nhẹ đi khi đã giải thoát phần nào nỗi hiu quạnh trong màn mưa giăng mắt ấy.
“Làm sao có nhau hằn lên nỗi đau
Bước chân em xin về mau”
Có lẽ anh cũng giống như những giai điệu ấy, buồn nhưng đâu đó còn vương một thứ tình cảm mà chẳng nhân vật chính nào muốn nó vụt mất. Anh muốn níu giữ tình yêu, níu giữ những kỷ niệm của một thời xa. Nhưng rồi làm sao ai đó có thể thấu hiểu tâm hồn anh trong cơn mưa này. Mưa đông xứ Nẫu vẫn rơi hoài, rơi theo miền viễn ảo mông lung chưa tìm nơi bến đỗ.
“Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em nhớ những vết chim di”
“Diễm xưa” đã mang bóng dáng ấy – bóng dáng người thiếu nữ một thời cùng anh chung bước trên con đường đầy nắng, đầy hoa, đầy tình yêu vô bến. Và con đường ấy đang hứng chịu những cơn mưa đông dai dẳng, mưa vỡ cả lòng anh.Trong thoáng nghĩ, anh nhớ về ngày ấy, có những chiều cùng ai té nước dưới mưa, dầm mình cùng chiếc xe đạp, tung tăng uốn lượn qua từng nẻo đường. Để những kỷ niệm ấy luôn vẫy gọi trong anh, thẩm thấu trong anh, để rồi:
“Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”
Mưa vẫn rơi! Giọt cà phê lắng đọng… bước chân ai gõ nhịp thời gian.
Vi Ánh Ngọc
CHÙM THƠ ĐÔNG - XUÂN
Hương tình
Kẹo đưa vào miệng kẹo ngọt
Tình không thành, tình chát đắng
Chiều Quy Nhơn đê mê lạnh
Buốt giá cõi lòng… tái tê.
Kẹo ngọt đến vị cuối cùng
Tình đau xé nát con tim
Giấc mộng không thành… vỡ tan.
Bơ vơ sống trọn kiếp này.
Hương kẹo thẩm thấu ngọt môi
Hương tình chết lặng từ đây
Gió, mưa, bão táp nơi đâu?
Hãy về xé tan thân này.
Mơ xuân
Én về gõ cửa mùa xuân
Sáng nay trời bỗng nở bừng hội hoa
Nắng qua kẽ lá xa xa
Cô em gái nhỏ trong tà áo duyên.
Xuân nay cõi mộng mơ tiên
Ta nhìn dáng nhỏ dịu hiền làm sao
Tự dưng lòng bỗng nao nao
Dường như có kẻ hôm nào ngẩn ngơ.
Én về - xuân đến. Ta mơ
Thoi đưa mắt nắng đợi chờ bóng ai
Dáng xuân ngượng ngịu nhoài nhoài
Xôn xao hoa cỏ thương hoài tuổi mơ.
Vi Ánh Ngọc
CHÙM THƠ GIÁNG SINH
Mùa giáng sinh
Em về thuở ấy phố Đông
Giáng sinh ấm áp hương nồng đua bay
Tinh khôi lối nhỏ mơ say
Chiều nghiêng giọt nắng đong đầy mắt ai.
Đếm thời gian ngắn hay dài?
Noel sóng sánh thắm hoài đời nhau
Mắt trong khóe mắt một màu
Phố đêm luyến ánh tinh cầu mùa vui.
Say lên rộn khúc nhạc đời
Vườn hoa thấm đẫm tình người mãi xanh
Mùa giáng sinh những ngọt lành
Em về anh bỗng hóa thành… phù vân.
Mưa đông
Đông về đổ những cơn mưa
Phố đêm giăng mắt người xưa đợi chờ
Những vô tư những thờ ơ
Bỗng dưng lạc lối hững hờ làm sao.
Mưa đông ấp ủ chiêm bao
Màn đêm phủ kín lối vào nhà ai
Anh đi ngày bỗng thêm dài
Rót vào nỗi nhớ hình hài ngày xưa.
Hiu hiu gió lất phất mưa
Em ngồi cô quạnh song thưa lạnh lùng
Mưa đông giọt lệ não nùng
Anh đi đi mãi… bão bùng em mang.
Vi Ánh Ngọc
Truyện cười: Con Muốn
Con Muốn
Một họa sĩ có một cô con gái nhỏ. Đôi khi ông ta vẽ đàn bà khỏa thân, ông ta và vợ luôn cố không để cho cô bé nhìn thấy hình vẽ như vậy. Họ nói: "Nó còn bé quá không hiểu được". Nhưng một hôm, khi họa sĩ đang vẽ một người đàn bà khỏa thân, ông ta quên không khoá cửa lại, và bỗng dưng cô bé chạy vào. Mẹ cháu chạy lên gác theo cháu nhưng khi bà ta lên đến gác, thì cháu bé đã lọt được vào phòng và đang nhìn người đàn bà đó. Bố mẹ cháu đều đợi cháu nói ra điều gì đấy.
Trong giây lát cháu bé yên lặng, rồi sau đó cháu chạy đến bên mẹ cháu và nói một cách giận dỗi: "Tại sao bố mẹ để cho bà ta đi chân đất không giầy không tất, trong khi đó lại không cho phép con? Con muốn ba mẹ đối xử với con như bố mẹ đối xử với bà ta".
20/11/2011
Lặng!
Chiều nay lạnh gió lùa qua kẽ lá
Rét đầu đông xa lạ lắm thầy ơi!
Tháng mười một nhặt chút nắng chơi vơi
Cho con tìm về một thời tuổi mộng.
Đông Quy Nhơn buốt lạnh giữa thinh không
Nguệch ngoạc tiếng lòng gợi nhớ hoài xưa
Chiều nghiêng chiều! Lòng hoá những cơn mưa
Dòng thời gian chất chứa bao nỗi nhớ.
Tháng mười một hé nụ tự bao giờ
Để một chiều lật trang vở ngày cũ
Ký ức hiện về ấm mãi lời ru
Cho con về… nhật ký cũ thành thơ.
Hoài niệm chiều
Chiều nay bỗng lặng như chiều
Em về tìm lại những điều ngày xưa
Mái trường lất phất cơn mưa
Tiếng thời gian đếm sao vừa nhớ mong.
Đê mê cái lạnh đầu đông
Tháng mười một nỗi ngóng trông đợi chờ
Em về tìm lại vần thơ
Thuở xa xưa đến bây giờ mãi lưu.
Biết bao ký ức trăm điều
Mãi hoài in dấu trong chiều – miền thương
Đi xa muôn vạn nẻo đường
Nguyên trinh giữ mãi tình thương lời thầy.
Chiều nay con gió heo may
Đưa em về lại những ngày tháng mơ
Chiều nay bất chợt câu thơ
Lật tung hoài niệm chơ vơ lặng thầm…
Vi Ánh Ngọc
KHÚC VÔ ĐỀ
Giọt sầu giọt nhớ giọt thương
Giọt nào mặn chát, môi hường – quặn đau
Giọt nào đếm những cung sầu
Giọt nào nhỏ lệ vực sâu – giết tình.
Thướt tha tà áo trinh nguyên
Giảng đường buổi ấy mơ duyên thẹn thùng
Hình như có một gã khùng
Ngẩn ngơ theo nắng mông lung dại lòng.
Áo em chấp chới hồng hồng
Làm ta xao xuyến mông lung dại khờ
Áo em bỗng chốc thành thơ
Đêm về thao thức mơ mơ màng màng.
Ta mang trong mình một trái tim đa ngăn
Bởi thế khi bắt gặp em trái tim ấy bỗng lên tiếng
Áo em hồng làm lòng ta điên dại
Mơ màng và khao khát về em… một trái tim đa tình.
Vi Ánh Ngọc
HAIKU GÕ CỬA MÙA XUÂN
Con én
Gọi mai vàng
Nắng lung linh.
Đôi mắt
Chao nghiêng ngọn cỏ
Tiếng gió gọi mùa.
Ánh mắt nhìn
Khẽ cười
Một làn môi thắm.
Chiếc lá rơi
Chiều vàng
Nắng thu sang.
Đồng vàng
Mồ hôi má đổ
Hạt gạo thơm lừng.
Trăng rằm
Mặt biển long lanh
Ngọn đèn xuyên làn nước.
Vi Ánh Ngọc
CHÙM THƠ GÁI ĐẸP
Mộng đời bất tuyệt
Ta không bao giờ bỏ ngang giấc mộng về em
Mộng đời về em bất tuyệt
Say! Đảo điên! Chiếm ngự linh hồn ta
Hồn và mộng luyến ái kiêu sa.
Em không thể thoát khỏi trái tim gã trai choai rạo rực điên cuồng
Đêm ngày ta khát khao chiếm lĩnh
Em là nửa linh hồn còn lại của ta
Ta muốn nuốt em vào mọi ngõ ngách thân xác này.
Em! Mộng đời bất tuyệt
Ta ước mình có muôn ngàn ánh mắt để nhìn em không chớp
Ta muốn trái đất này chỉ có ta và em
Thu mình trong gam màu tình yêu vĩnh cửu.
Miền gái đẹp
Trời đã ban cho người con gái vẻ đẹp khó tả
Người nghệ sĩ chưa bao giờ khám phá hết vẻ đẹp tiềm ẩn ấy
Sự quyến rũ bề ngoài mà đấng mày râu trông thấy
Chỉ là tí nhỏ nhoi trên hành trình tìm kiếm cái đẹp.
Cái đẹp thuộc về miền con gái
Một ánh mắt nhìn cũng đủ làm ai bối rối
Nhưng đằng sau đôi mắt ấy là một sự thật mà không người nghệ sĩ nào khám phá được
Bởi sự ngự trị của nó là vô hạn.
Tạo hóa đã nặn hình đẹp nhất cho người con gái
Bao gã trai choai ngắm nhìn nhưng chưa bao giờ cảm nhận hết vẻ đẹp khuất lấp kia
Hỡi đấng mày râu! Hãy chuẩn bị cho mình chiếc chìa khóa đa năng
Để mở toang cánh cửa bí mật tìm hết những gì đẹp nhất thuộc về miền con gái.
Gái đẹp trong tôi
Em mang trong mình một vẻ đẹp diễm lệ
Sức quyến rũ ngả nghiêng đầy mê hoặc
Tôi định nghĩa em là người con gái đẹp nhất
Tâm hồn thể xác lẫn trái tim.
Em mang trong mình một vẻ đẹp mà mọi cô gái khác đều mơ ước
Vị thần cái đẹp đã ưu ái em rất nhiều
Trên thế giới em là người đẹp nhất
Tôi định nghĩa cái đẹp nằm trong chính con người em
Và chẳng bao giờ tôi khám phá ra được chân lí ấy.
Gái đẹp trong tôi hoàn hảo đến từng dấu chấm hỏi
Sự nguệch ngoạc là điều không thể
Và em là hình hài chứng minh điều ấy
Khuôn hình đẹp nhất đang hiện ra trước mắt tôi
Tôi định nghĩa cái toàn mỹ về gái đẹp đang ngự trị trong con người em
Những gì thuộc về em, thuộc về miền con gái rườm rượp chiếm lĩnh em đều thuộc về miền gái đẹp trong tôi.
Vi Ánh Ngọc
Truyện cười: Còn Nguyên
Còn Nguyên
Một bà đi chợ về, than vật giá leo thang, đồng tiền mất giá: Ai nghĩ coi, cầm một trăm đồng xây qua xây lại đã hết rồi!
Ông chồng nói:
Nếu bà ra đến đó mà đứng im, đừng xây qua xây lại rồi về thì có phải một trăm đồng của bà vẫn còn nguyên không?
CHÙM THƠ SAY TÌNH
Bài thơ ái tình
Ta vừa hút hồn trong một cái hôn âu yếm
Mềm mại lung linh đến dại người
Đôi môi nuốt trọn hồn ta
Và bây giờ không phải xa lạ
Bởi sự đam mê và luyến ái lên đến đỉnh điểm
Hai nhịp tim hòa chung cặp môi hồng.
Ta vừa chiếm lĩnh một thân xác huyền bí
Khám phá từng đường cong ẻo lả
Trái tim băng trinh thành quá khứ hôm qua
Em tinh nghịch vờn trong say đắm
Phút say đời ta rạo rực ngắm nhìn
Mơn man chỉ ta và em.
Trong bóng tối và lay lắt màn đêm
Em đẹp mê hồn
Kiêu sa lộng lẫy theo hình hài nhan sắc
Ngôn ngữ tình yêu lật tung màn đêm phăng phắt
Ngự trị trong từng hơi thở
Tất cả được nhào nặn trong bài thơ ái tình.
Say
Mang em vào huyền bí cuộc đời
Ta cùng nhau lả lướt
Mang em vào màn đêm rối loạn
Những hỗn độn khe khẽ gọi ái tình.
Say! Say! Say đi em
Ngập tràn trong tình đời hé nở
Dường như là giấc mơ nhưng không bao giờ
Bởi hình hài trung trinh kia đang say cuồng.
Mang em vào thế giới không tên
Đêm! Khép kín dịu êm
Cặp môi hồng đắm say cuồng nhiệt
Quấn quýt hơi thở ngọt ngào.
Điên! Điên! Điên nữa đi em
Sự ngu ngơ không phải bây giờ
Hãy ngất ngây men say tình ái
Lả lơi chống chếnh giao hòa.
Đa tình
Ta đem rao bán thứ ngôn ngữ tình đời
Chua chát và mặn đắng đến phút cuối cùng
Em dại người mua hết thảy không suy
Và phút chốc em quay mình hối tiếc.
Những mơ ước đầu đời
Tan theo bọt nước tung tóe dưới mưa
Mưa dùng dằng rồi đổ vỡ vô bờ
Em đâu ngờ trái tim ta lạnh giá
Nằm trong tảng băng ngục tù không lối thoát.
Nếu một ngày thời gian quay lại
Em sẽ làm gì?
Có còn mua tình ta bằng lời châu ý ngọc
Hay vô định để hồn vụt mất
Tình mỏng manh theo nước cuốn trôi
Em nhìn ta lạc dòng bến mới.
Vi Ánh Ngọc
HAIKU TRƯA MÙA THU
Chạnh lòng
Giấc ngủ
Đam mê.
Giọt nắng
Xuyên khe cửa
Nét em cười.
Đêm trắng
Giấc mơ tôi
Mùa thu nồng nàn.
Nụ hồng
Chiếm hồn tôi
Đôi môi khờ khạo.
Thu xa
Phút yêu kiều
Phố nhỏ ta về.
Thực và mơ
Thu!
Trái tim khờ.
Long lanh
Nụ hoa tình
Rực cháy vào tim.
Lá thu
Theo mắt em
Đong đưa con gió.
Phút tình
Ru mùa thu
Tìm hơi ấm bên em.
Bóng giai nhân
Khoảnh khắc thời gian
Vô định nửa hồn tôi.
Vi Ánh Ngọc