Thơ: HẠ

By Phan Đình Phùng

 

HẠ

Ta về hạ trắng xôn xao

Phượng hồng hé nụ đón chào hè sang

Chiều vàng tản mạn lan man

Bước chân gõ nhịp thời gian vô tình.

 

Râm ran mắt nắng lung linh

Vân vi thấm đẫm chút tình ta say

Nhỏ ngồi nhặt lá vàng bay

Lả theo con gió heo may ta về.

 

Chia xa tà áo mân mê

Hạ thời ngơ ngẩn đề huề ve kêu

Khoảng trời xa vắng chêu lêu

Mười hai mùa phượng góp đều mùa xa.

 

Chiều tàn bóng nhỏ lướt qua

Hoàng hôn tĩnh mịch trong tà áo xưa

Hạ về trái những cơn mưa

Bóng chiều lả đả dấu xưa rơi đầy.

 Vi Ánh Ngọc

More...

TỰ HÁT (Thơ Xuân Quỳnh).

By Phan Đình Phùng

 

TỰ HÁT

Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khong cách của yêu tin

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu

Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Di đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Là máu thịt đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi

                                    Xuân Quỳnh

More...

Cảm nhận ca khúc: CÁT BỤI.

By Phan Đình Phùng

 

 

 

Ca khúc: CÁT BỤI

Sáng tác: Trịnh Công Sơn

Thể hiện: Khánh Ly

 

Chơ vơ giữa trời chiều. Lạc lõng giữa thinh không. Anh giùng giằng nơi phố thị xôn xao. Khoảng trời chiều tô thắm trên triền xanh biêng biếc. Từng chiếc lá rung rinh xào xạc vòm lá me bay. Anh ngang qua giảng đường cảm thấy mình chơi vơi lòng bỗng nôn nao. Giảng đường rộng nhưng lòng anh thấy chật.

Những thanh âm từ phía xa vọng lại nghe man mác. Anh lắng nghe và lần theo từng giai điệu. Du dương vọng về tình khúc của Trịnh Công Sơn. Anh đã nghe nghe nhiều là đằng khác nhưng chưa một lần anh lạc vào khoảng không tĩnh mịch mênh mông để thẩm thấu từng nốt trầm nốt bổng như bây giờ.

“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai vươn hình hài lớn dậy
Ôi cát bụi tuyệt vời
Mặt trời soi một kiếp rong chơi”

Khoé mắt anh cay cay cơn gió vô tình thổi hạt bụi bay vào mắt. Anh vẫn ngồi đây hàng ghế đá thân quen. Trời chiều ngả màu hoàng hôn phía đằng xa chú chim non hót líu lo gọi màu thời gian. Anh ngước nhìn về phía ký túc xá nơi những giai điệu vang vang hoà quyện vào tâm hồn anh. Dường như nửa mảnh hồn anh lúc này đang bay bổng theo những thanh âm của “Cát bụi”. Không những thế giọng hát ngọt ngào của Khánh Ly chao chao dịu dịu làm sao.

“Bao nhiêu năm làm kiếp con người
Chợt một chiều tóc trắng như vôi”

Mái đầu anh vẫn còn xanh những sợi tóc tươi sáng theo dòng đời. Tuổi sđời anh chưa ngả màu phai. Nhưng sao giọng điệu ấy cứ gợn trong anh vào một ngày nào đó mái đầu kia sẽ ngả màu như vôi. Ôi! Nghĩ về ngày ấy anh thấy mình nhỏ bé làm sao. Trên cõi đời này không chỉ riêng anh…và quy luật sinh tử vẫn tồn tại cùng thời gian. Thời gian vô định gọi anh về.

“Mặt trời nào soi sáng tim tôi
Để tình yêu xay mòn thành đá cuội
Xin úp mặt bùi ngùi
Từng ngày qua mỏi ngóng tin vui”

Từng ngày. Từng ngày trôi qua. Ánh mặt trời lấp ló buổi bình minh rồi vô tình khuất hẳn vào hoàng hôn cô tịch. Tình yêu con người chông chênh theo dòng thời gian. Anh ngỡ như mình đang lạc vào cõi hư vô. Bất chợt nhìn lại “bao nhiêu năm làm kiếp con người” của mình rồi lặng theo dòng suy nghĩ. Thanh âm lắng đọng trong tâm hồn anh

“Ôi cát bụi phận này
Vết mực nào xóa bỏ không hay...”

Lời ca ấy du dương làm sao. Anh đứng dậy bước đi. Từng điệu nhạc vẫn còn vang vọng phía sau. “Cát bụi” đưa anh vào cõi hư vô. Khoảng trời mênh mông. Hoàng hôn mờ dần. Chao chao con gió về đêm. Bước chân kẻ lãng du lạc vào phố thị thênh thang…

 Vi Ánh Ngọc

More...

Chân dung người lính lái xe trong "Tiểu đội xe không kính" của Phạm Tiến Duật.

By Phan Đình Phùng

 

Đề bài: Cảm nhận của em về chân dung người lính lái xe trong “ Bài thơ tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật

Bài làm:

Phạm Tiến Duật là nhà thơ nổi lên từ phong trào chống Mỹ cứu nước. Năm 1964 tốt nghiệp khoa Văn trường Đại học Sư phạm Hà Nội I. Ông vào bộ đội và xung phong vào tuyến lửa khu Bốn.Từng là lính lái xe nên ông có những bài thơ viết rất hay về binh chủng này. “ Tiểu đội xe không kính” là một bài thơ tiêu biểu.Bài thơ là khúc hát ca ngợi những người lính lái xe đã đã vượt lên hiện thực dữ dội ác liệt của khói lửa chiến tranh thời chống Mỹ để hoàn thành nhiệm vụ.

Bài thơ đã xây dựng một hình tượng độc đáo đó là những chiếc xe nói cho đúng là cả một tiểu đội xe không có kính chắn gió chắn bụi băng băng ra trận. Mà độc đáo thật vì chỉ gặp ở Việt Nam ở những chiến sĩ lái xe quân sự thời chống Mỹ. Có thể nói “chất” độc đáo này được lên men từ chiến trường ác liệt:

“Không có kính không phải vì xe không có kính

Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi”

Nguyên nhân xe không kính là vậy. Đấy là mội hiện thực trần trụi mà tác giả không thể hư cấu.

Bên cạnh hiện thực trần trụi đấy là hình ảnh người lính lái xe hiện lên rất đẹp. Cứ tưởng với hiện thực dữ dội ác liệt trớ trêu ấy người lính lái xe phải bó tay thế nhưng vẫn nổi lên với tư thế:

“Ung dung buồng lái ta ngồi

Nhìn đất nhìn trời nhìn thẳng.”

Nghĩa là xe cứ đi. Không những ung dung mà người lính lái xe còn tỏ ra rất chủ động hiên ngang vượt lên tất cả.

Nói đến người lái xe là nói đến con mắt nói đến cái nhìn. Tô đậm cái nhìn của người lái xe chỉ trong một dòng thơ tác giả đã sử dụng 3 lần từ “nhìn” (điệp từ). Nhìn trời là để phát hiện máy bay hay pháo sáng về ban đêm. Nhìn thẳng là cái nhìn nghề nghiệp hiên ngang. Và cũng từ ca - bin không kính qua cái nhìn đã tạo nên những ấn tượng cảm giác rất sinh động cụ thể đối với người lái xe:

“Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng

Nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim

Thấy sao trời và đột ngột cánh chim

Như sa như ùa vào buồng lái”

Những cảm giác này dù mang ý nghĩa tả thực hay tượng trưng đều thể hiện cái thế ung dung tinh thần vượt lên của người lái xe.

Hai khổ thơ tiếp hình ảnh người lái xe được tô đậm. Cái tài của Phạm Tiến Duật trong khổ thơ này là cứ hai câu đầu nói về hiện thực nghiệt ngã phải chấp nhận thì hai câu sau nói lên tinh thần vượt lên hoàn cảnh để chiến thắng hoàn cảnh của người lái xe trong thời gian chiến tranh ác liệt.

Xe không kính nên “bụi phun tóc trắng như người già” là lẽ đương nhiên xe không có kính nên “ướt áo mưa tuôn mưa xối như ngoài trời” là lẽ tất nhiên.

Những cụm từ “ừ thì có bụi” “ừ thì ướt áo” chứng tỏ họ không những đã ý thức được mà còn rất quen với những gian khổ đó. Chính vì thế:

“Chưa cần lửa phì phèo châm điếu thuốc

Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha”

Và cao hơn:

”Chưa cần thay lái trăm cây số nữa

Mưa ngừng gió lùa mau khô thôi.”

Đây là những câu thơ đậm chất người lính nói rất đúng tinh thần và cuộc sống của người lính Các động tác “phì phèo châm điếu thuốc” tuy có vụng về nhưng sao đáng yêu thế?. Cái cười “ha ha” nở ra trên khuôn mặt lấm lem của mọi người sao mà rạng ngời đến thế? Bởi vậy đọc những câu thơ này giúp ta hiểu được phần nào cuộc sống của người lính ngoài chiến trường những năm tháng đánh Mỹ. Đó là cuộc sống gian khổ trong bom đạn ác liệt nhưng tràn đầy tinh thần lạc quan yêu đời và tinh thần hoàn thành nhiệm vụ cao.

Hai khổ thơ tiếp nói về cảnh sinh hoạt và sự họp mặt sau những chuyến vận tải trên những chặng “đường đi tới”. Vẫn những câu thơ có giọng điệu riêng đậm chất văn xuôi rất riêng của Phạm Tiến Duật đã thể hiện được tình đồng chí đồng đội trong kháng chiến. Ở hai khổ thơ này tác giả vẫn tô đậm cái hình tượng thơ “xe không kính” nhưng lại có cách nói khác rất lính:

“Gặp bạn bè suốt dọc đường đi tới

Bắt tay qua cửa kính vỡ rồi”

Khổ thơ cuối cùng kết thúc bài thơ tác giả muốn nói với chúng ta một điều như một điều dự báo: đâu chỉ là tiểu đội xe không kính mà tương lai còn là tiểu đội xe không đèn không mui xe ... Hiện thực của cuộc chiến tranh diễn ra còn hết sức ác liệt người lính lái xe còn phải đối mặt với bao nhiêu nghiệt ngã thử thách: “ Không có kính rồi xe không đèn không có mui thùng xe có xước” nhưng nhất định họ sẽ hoàn thành nhiệm vụ sẽ chiến thắng bởi vì phía trước họ là miến Nam thân yêu và vì họ sẵn có một nhiệt tình cách mạng một trái tim quả cảm - trái tim người lính Bác Hồ.

“ Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước

Chỉ cần trong xe có một trái tim”

Bài thơ là bức tượng đài nghệ thuật về người lính lái xe trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta.

More...

Hình tượng người lính trong "Tiểu đội xe không kính" của Phạm Tiến Duật.

By Phan Đình Phùng

 

 

Hình tượng người lính trong "Bài thơ về Tiểu đội xe không kính"

Hình ảnh những chiếc xe không kính.
Đề tài xe cộ hiếm xuất hiện trong thơ ca từ cổ chí kim. Nếu có thì đó là những chiếc xe tam mã trong thơ của us-kin một cách đầy lãng mạn. Còn với Phạm Tiến Duật lại đưa một hình ảnh thực là những chiếc xe không kính vào thơ. Với hai câu mở đầu tác giả đã giải thích nguyên nhân về việc xe không có kính " Không có kính không phải ví xe không có kính/ Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi". Hai câu thơ này có vẻ giống như văn xuôi vì từ cách đặt câu cho đến số lượng từ ngữ đều không vần. Hai câu này được viết với một giọng thản nhiên. Câu thơ thứ nhất có tới ba từ không:" Không có kính không phải vì xe không có kính" chỉ để thông báo một điều là hiện nay xe không có kính. Nguyên nhân của việc không có kính này được giải thích ngay o câu thơ thứ hai. Không có kính vì bom giật bom rung. Hai câu thơ không chỉ nhằm miêu tả một chiếc xe khác lạ mà còn diễn tả sự dữ dội của chiến tranh. Chiến tranh là bom đạn là mất mát. Các động từ mạng giật rung vỡ diễn đạt sự khốc liệt của chiến tranh theo cấp số nhân.---Xe không chi không kính mà còn không có đèn. Chắc hẳn những chiếc xe chở hàng ra chiến trường không chỉ bị bom giật bom rung bởi vậy xe không chỉ không có kình mà còn không có đèn. Cuộc kháng chiến chống Mĩ thời kì đầu của đất nước ta rất ác liệt. Từ việc hành quân đến việc chở hàng vận chuyển vũ khí đều phải tiến hành vào ban đêm. Khí thế ấy được Tô Hữu viết trong câu thơ:" Đêm đêm rầm rập như là đất rung". Chính vì thws mà việc không có đèn khiến cho việc chuyên chở bằng xe càng gian khổ hơn.--- Thế rồi bom rơi đạn lạc làm cho xe lại không có mui. Như vậy chiếc xe đã trở nên biến dạng. Xe không có kính không có đèn không có mui thế nhưng thùng xe thì chỉ bị xước bởi đơn giản những chiếc xe vận tải mà không có thùng xe thì không thể chở đựoc đạn dược lương thực ra chiến trường. Bởi vậy thùng xe chỉ đựoc miêu tả là có vết xước mà thôi. Có nhà phê bình đã bình luận đây là vết xước đáng yêu chứ không phải là thủng là không có. Có thwr nói rằng hình ảnh chiếc xe không kinh không đèn không mui không phải là hiếm trong chiến tranh nhưng không phải nhà thơ nào cũng nhận ra được va biến nó thành hình ảnh thơ độc đáo.

Hình ảnh những người lính.
So với những câu thơ viết về những chiếc xe thì số lưượng những câu thơ viết về người lính nhiều hơn nhưng hình ảnh những chiếc xe không kính đã làm nổi bật những hình ảnh của người chiến sĩ lái xe. Những chiếc xe không kinh không đèn không mui là hình ảnh để người lính bộc lộ những phẩm chất hiên ngang yêu đời tinh nghịch giàu ý chí chiến đấu. Trước hết là tinh thần hiên ngang cho thấy thái độ coi thường hiểm nguy của người lính. Trên những chiếc xe không kính không đèn không mui người lính vẫn vững tay lái:" Ung dung buồng lái ta ngồi". Không chỉ hiên ngang chấp nhận khó khăn mà người lính còn hiên ngang chấp nhận nguy hiểm. Nào là gió vào xoa mắt đắng nào là sao trời và cánh chim ùa vào buồng lái. Song những người chiến sĩ không hề run sợ mà vẫn đối mặt với những thử thách giữ vững trận địa là buồng lái. Tác giả sử dụng biện pháp đảo ngữ. Vị ngữ ung dung được đảo lên đầu câu để nhấn mạnh sự tự tin bình than của những người lính lái xe. Ngoài ra còn các điệp từ" nhìn thấy" được nhắc lại nhiều lần biểu hiện 1 nét đặc trưng của ngươif chiến sĩ thi sĩ vừa tập trung hoàn thành nhiệm vụ vừa không quên hưống tới vẻ đẹp thiên nhiên. Thiên nhiên không phải lúc nào cũng có vẻ đẹp lãng mạn: bầu trời có sao có cánh chim mà cón có sự khốc liệt của bụi của gió của mưa như là 1 sự thách thức. Không cú kính đương nhiên là có bụi có mưa có gió. Chỉ có điều cách diễn đạt của tác giả làm cho chúng ta thây thía độ ngang tàng bất chấp của người lính lái xe đó là " ừ thì" là "chưa cần". Như vậy trước khó khăn gian khổ mà người lính không 1 lời kêu ca. Lời thơ lúc này nhẹ nhõm trôi chảy nhịp nhàng giống như hình ảnh chiếc xe bon vun vút ra chiến trường. Tâm hồn sôi nổi tình đồng chí đồng đội sâu sắc được thể hiện qua những câu thơ khổ 3 5 6. Ta thấy những chiến sĩ lái xe là những chàng trai trẻ vui tính. Bom đạn không làm mất đi sự tinh nghịch. hóm hỉnh. Họ đã " phì phèo châm điếu thuốc/ Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha". Tiếng cười của những chàng trai như 1 khúc nhạn vui xua đi khó khăn gian khổ và giựo cảm giác nhẹ nhõm thanh thản. Họ hồn nhiên tếu táo nhưng ho cũng thậy đoàn kết. Càng khó khăn gian khổi họ càng gắn bó keo sơn. Không chỉ chia nhau từng điếu thuốc mà trong bom đạn nguy hiểm những người lính lái những chiếc xe không kình đã tụ hopk lại thành 1 tiểu đội. Tiếu đội này không phải là tiểu đội 1 hay tiểu đội 2 mà là tiểu đội xe không kính. Nếu trong bài thơ đồng chí những người lính thương nhau tay nắm lấy bàn tay thù những người lính trong bài thơ này bắt tay qua cửa kính vỡ rồi. 1 cái bắt tay qua cửa kính đã vỡ không chỉ là 1 chút đùa vui mà còn đủ làm ấm lòng đủ động viên nhau. Cái bắt tay giúp con người xít lại gần nhau trong nhiều cái chung: chung hoàn cảnh chung bếp lửa chung bát đũa và nhất là chung con đường nơi vô vàn thách thức hiểm nguy phía trước. Ta thấy dù trong khoảng khắc nào của cuộc hành quân những người lính cũng luôn dộng viên cháo hỏi nhau. Trên dường đi họ bắt tay nhau qua cửa kính lúc nghỉ cùng nhau châm điếu thuốc đén bữa chung bát đũa. Tất cả nhận nhau là người cùng 1 gia đình để rồi họ lại cùng nhau lên đường:" lại đi lại đi trời xanh thêm". Câu thơ này không chỉ chan chứa hy vọng về 1 tương lai tốt đẹp đang tới gần mà còn thể hiện tinh thần lạc quan của người lính. Một số biện pháp tu từ trong bài thơ như: đảo vị trí các từ trong cụm từ ( phì phèo châm điếu thuốc) hoán dụ ( Những chiến xe từ trong bom rơi/ Đã về đây họp thành tiểu đội) điệp ngữ ( lại đi lại đi) đã góp phần khảng định vẻ đẹp tâm hồn của những người lính trong cuộc kháng chiến chống Mĩ. Ngoài ra họ còn là những con người có ý chí chiến đấu để giải phóng miền Nam thống nhất đất nước. Cúng với những người lính những chiến xe chở hàng ra chiến trường trải qua mưa bom bão đạn không có kính rồi không có đèn rồi thùng xe có xứôc. Chỉ trong 2 câu thơi mà điệp từ không đưộc nhắc lại 3 lần 1 mặt để nhấn mạnh sự khó khăn mức độ ác liệt của chiên trường mặt khác lại khảng định quyết tâm của những người lính. Xe dù không có kính dù không có đèn thì xe vẫn bon ra chiến trường. Bom đạn quân thù có thể làm biến dạng xe nhưng không thể đè bẹp được tinh thần chiến đấu của những người lính lái xe. Xe chạy không chỉ vì có 1 động cơ máy móc mà còn có 1 động cơ tinh thần " vì miên Nam phía trước". Đối lập với tất cả những cái không có ở trên là 1 cái có dó là trài tim. là sức manhj tinh thần đã giuúp người lính chiến thắng bom đạn kẻ thù. Trái tim ấy đã thay thế cho tất cả những thiếu thốn: không kính không đèn không mui để tiến lên phía trưốc cho miền Nam thân yêu. Hầu như trong tất cả những bài thơ đều có 1 từ quan trọng neu lên chủ đề bài thơ gọi là nhãn tự của bài thơ. Trong bài thơ này từ trái tim cũng được coi là nhãn tự của bài thơ. Tử này hội tụ vẻ đẹp sức mạnh của người lính. Như vậy trái tim người lính là sức mạnh tinh thân tỏa sáng rực rỡ cho người lính thêm sức mạnh để hướng tới miền Nam.

(Sưu tầm)

More...

CHÙM THƠ TẶNG B.TH

By Phan Đình Phùng

 

 

 

CHÙM THƠ TẶNG B.TH

 

Tên em là một đoá hồng

Ngay từ buổi đầu gặp gỡ

Em kiều diễm lóng lánh nên thơ

Ánh mắt ấy

Nụ cười ấy

Sóng sánh dội vào trái tim anh

Chênh chao nhịp con tim vẫy gọi.

 

Em biết không?

Tên em là một đoá hồng

Khoảng trời ấy hương hồng thơm ngát

Anh vô tình tìm đến những ước mơ

Gọi mãi tên em.

 

Chiều nay nhìn gió bâng quơ

Thổi vào nỗi nhớ bến bờ hai mươi

Anh nhớ mãi khoé mắt em cười

Âm thầm và hy vọng

Gọi tên em – đoá hồng trong anh.

 

 

 

Ghét cái mặt

Lâu lắm rồi!

Anh tìm lại cảm giác nhớ thương

Câu nói bâng quơ vô tình đánh thức trái tim anh

Xuyến xao và rung động

Gợi nhớ chuyện đêm xưa

Em tươi cười duyên dáng “ghét cái mặt”.

 

Em có biết!

Câu nói vô tình ấy làm nao nao một tâm hồn chết cứng

Một đêm

Rồi những đêm

Anh mơ  màng gọi tên em

Thầm nghĩ anh đáng ghét như thế nào để vội vàng em “ghét cái mặt”.

 

“Ghét cái mặt”

Ừ thì! Anh đáng ghét

Ngôn từ em trong sáng và tinh nghịch

Anh khẽ cười khoé mắt em xinh

Nghe tim mình lên tiếng

Gõ nhịp thời gian mơ về “ghét cái mặt”.

 

 

 

Tại anh mơ chứ bộ

Đêm! Phố thị lên đèn

Sương đêm nghiêng mình buông thả

Em lạc vào phố thị xôn xao

Tiếng còi xe inh ỏi ngược xuôi

Em chững người khẽ cười bâng quơ

“Tại anh mơ chứ bộ”.

 

Nghĩ về ngày ấy

Em mơ hồ như một giấc mơ

Lời yêu anh nói vội

Và em chòng chành không nói

Đừng đổ lỗi tại em

“Tại anh mơ chứ bộ”.

 

Em lang thang đường phố đông người

Thời gian trôi dần

Mờ xa ngày ấy

Còn lại chút gì hiện hữu trong em

Con tim dại khờ nhút nhát đã đi qua

Giờ đây em biết mơ biết mộng

Mỉm cười nhếch môi “tại anh mơ chứ bộ”

Cơn gió ùa về làm dịu mát cả hồn em.

Vi Ánh Ngọc

More...

Cảm nhận ca khúc: MỘT CÕI ĐI VỀ.

By Phan Đình Phùng

 

alt

 

 

Ca khúc: MỘT CÕI ĐI VỀ

Sáng tác: Trịnh Công Sơn

Thể hiện: Hồng Nhung

                                     Tặng Phương Linh

 

Một chiều ngày hạ. Ta lang thang. Đường phố thênh thang. Nắng chiếu xuống long đường làm rát bỏng đôi chân tần của kẻ lãng du. Ngoài biển Đông cơn gió ùa vào làm mát dịu từng hơi thở không tên. Đường Xuân Diệu nghiêng mình vòng tay ôm biển ngửa mình đón gió đông. Ta lặng người giữa tinh không tìm điệu nhạc ru lòng mình

“Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về.”

Hai mươi hai năm sống với đời tuổi thơ đã đi qua những buồn vui hoà lẫn trong từng ký ức. Ta mở lối nhìn lại mình thời gian ấy không dài nhưng đủ để ta trải lòng mình suy nghĩ tìm lại “Một cõi đi về” ngày ấy trong ta.

Chuyến đò đời ta luôn chòng chành sóng nước vòng xoáy cuộc đời có lẽ ta chưa nếm trải những đắng cay những nỗi đau trĩu nặng. Nhưng đã bao lần ta chùng bước giữa đường có những lúc tưởng chừng như gục ngã nhưng rồi ta ngoảnh lại nhìn về phía sau con đường và gượng dậy lao về phía trước như một con thiêu than. Con thiêu than trong ta lên tiếng gọi ngày mới và ánh bình minh luôn rực sáng phía trời Đông

“Mây che trên đầu và nắng trên vai
Đôi chân ta đi sông còn ở lại
Con tim yêu thương vô tình chợt mỏi
Lại thấy trong ta hiện bóng con người.”

Đã trải qua bao mùa mưa nắng. Ta vẫn đi. Dòng đời vẫn chạy cùng thời gian. Thời gian vô biên không níu giữ ai bao giờ. Và ta cũng thế. Ta đi đi mãi. Có khi nào ta dừng chân đếm nhịp ta đi?

“Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ
Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà”

Chiều đã dịu chút nắng. Đôi chân trần vẫn lang thang. Bãi bờ cát vẫn dịu êm biển trời một màu xanh ngắt lũ còng con đang vui đùa rong chơi trên triền cát trắng. Ta ngước nhìn về phía ấy xa xăm

“Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy
Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa”

Ngày xưa đã đi qua. Cậu bé ngây ngô ngày nào giờ đây có thể sải cánh bay cao bay xa vươn mình về phía chân trời tươi sang cho ước mơ mãi bay xa. Vẫn biết rằng cuộc đời luôn đầy rẫy những chông gai và thử thách

“Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì.”

Biển vẫn xanh hàng dương gió thổi vi vu. Ta đứng lặng mình ngắm hoàng hôn buông dần rồi khuất mãi phía trời xa. Bất chợt mỉm cười nhìn biển vào đêm.

 Vi Ánh Ngọc

More...

Cảm nhận ca khúc: DIỄM XƯA.

By Phan Đình Phùng

 

 

 

 

 

Ca khúc: DIỄM XƯA

Sáng tác: Trịnh Công Sơn

Thể hiện: Khánh Ly

                                Tặng Trúc Ly

 

Mưa!

Mưa!

Ngoài trời mua vẫn rơi. Từng giọt mưa tí tách. Anh vẫn ngồi đây “Thạch quán” nhẹ nhàng từng giai điệu ca khúc ấy cứ du dương trong tâm hồn anh. Anh lặng nghe giọng hát Khánh Ly buồn mà da diết sâu lắng đến từng thanh âm. “Diễm xưa” cuốn hút anh qua từng ca từ lắng đọng

“Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ
Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao”

Mưa! Cơn mưa không ào ào không vội vàng. Mưa nhẹ nhang mưa bay bay. Mưa thẩm thấu lòng anh từng hạt mưa vân vi theo từng giọt đắng cà phê.

Ngoài hiên chiếc lá khẽ buồn. Những chuyến xe chiều thưa thớt đi trong mưa dường như muốn tắm mình theo những cơn mưa trái mùa

“Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ
Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua”

Anh lướt nhìn bước chân ai đó dưới mưa tiếng guốc nhẹ nhàng. Cô bạn khẽ cười trong câu hỏi bâng quơ. Anh ngơ ngác chợt thấy lòng mình se lại chêu lêu nơi gốc phố thân quen

“Trên bước chân em âm thầm lá đổ
Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa”

Một mình lặng nhìn mưa một mình xót xa. Con tim anh đau đáu với sự cô đơn hoà quyện vào từng giọt mưa. Có lẽ ai cũng yêu. Và Trịnh Công Sơn và anh ai cũng có một thời trai trẻ ai cũng yêu và đâu đó có những tình yêu đơn phươnbg tầm lặng ai cũng có những phút giận hờn vu vơ để rồi ngoảnh đầu nhìn lại một thời yêu nồng nàn ngây ngô của phút ban đầu. Và níu kéo

“Làm sao có nhau hằn lên nỗi đau
Bước chân em xin về mau”

Có lẽ anh cũng giống như những giai điệu ấy. Anh muốn níu giữ tình yêu níu giữ những kỷ niệm của một thời xa. Nhưng rồi làm sao ai đó có thể thấu hiểu tâm hồn anh trong cơn mưa này

“Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em nhớ những vết chim di”

“Diễm xưa” đã mang bóng dáng ấy – bong dáng người thiếu nữ một thời chung bước cùng anh. Và thoáng nghĩ anh nhớ về ngày ấy có những chiều cùng ai té nước dưới mưa dầm mình cùng chiếc xe đạp tung tăng uốn lượn qua từng nẻo đường. Để những kỷ niệm ấy luôn vẫy gọi trong anh thẩm thấu trong anh để rồi:

“Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”

Mưa vẫn rơi! Giọt cà phê lắng đọng…bước chân ai gõ nhịp thời gian

 Vi Ánh Ngọc  

More...

Thơ: EM LÀ ĐÓA HỒNG TRONG TA.

By Phan Đình Phùng

 

 

Em là đoá hồng trong ta

                                          Tặng B.Th

Dáng hình em như một đường cong mềm mại

Ta ngẩn ngơ ngắm hạt châu sa

Chiều nhẹ buông

Em thướt tha làm lòng ta vô định

Nẻo trời ta nhìn lại – đoá hồng ta mơ.

 

Dáng xinh xinh

Em huyền dịu vô thường

Ta đã si

Ta đã mơ

Và ta biết con tim nhỏ bé nơi lồng ngực đang khuấy động ta lên tiếng…yêu.

 

Em là đoá hồng vô biên

Đêm ta mơ và mộng mị

Thầm gọi và ước ao được một lần hôn lên đôi môi dịu ngọt ấy

Để rồi những đam mê trào dâng muôn ngàn tia nắng

Sớm mai kia khi thức giấc ta bất chợt nhận ra em là đoá hồng trong ta.

Vi Ánh Ngọc

More...

Cảm nhận ca khúc: BIỂN NHỚ.

By Phan Đình Phùng

 

alt

 

 

 

Ca khúc: BIỂN NHỚ

Sáng tác: Trịnh Công Sơn

Thể hiện: Khánh Ly

 

Biển vào đêm. Tĩnh lặng. Anh lang thang một mình trên triền cát trắng. Từng làn sóng chênh chao xô bờ. Con sóng ngả nghiêng rồi bất chợt tung toé trên không những bọt nước lăn tăn…lăn tăn…Bước chân anh chùng lại lắng nghe giai điệu “Biển nhớ” miên man gợi buồn.

“Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về
Gọi hồn liễu rủ lê thê gọi bờ cát trắng đêm khuya”

Biển – người tình ngàn năm đợi chờ. Biển là biểu tượng cho trái tim con người tha thiết những ân tình và chất chứa đầy tâm trạng. Khi tình yêu phải cách xa biển là một khoảng không hoài vọng và chờ đợi níu gọi sự trở về bên nhau. Gọi những kỷ niệm gọi cả niềm đau. Niềm đau ấy sâu lắng đồng cảm trong tâm hồn anh

“Ngày mai em đi đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ
Sỏi đá trông em từng giờ nghe buồn nhịp chân bơ vơ”

Dáng nằm “nghiêng nghiêng” của núi đầy những ám ảnh đợi chờ và những ước vọng không mong muốn về sự phụ rẫy ấy làm con tim anh thắt lại. Nhịp chân anh thầm lặng anh khẽ lướt nhìn về phía ấy xa xăm.

Đêm bỗng trở nên cồn cào. Màng sương len lỏi vào mọi ngõ ngách trong tâm hồn anh. Anh cảm thấy lạnh

“Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về
Chiều sương ướt đẫm cơn mê
Trời cao níu bước sơn khê”

Cô đơn và lạnh lẽo giá buốt con tim. Dường như con tim anh xốn xang mong đợi nhung nhớ về một tình yêu vĩnh cửu. Và biển biển luôn nghe ngóng sự trở về của tình yêuvới niềm vô vọng đan xen hi vọng

“Ngày mai em đi biển có bâng khuâng gọi thầm
Ngày mưa tháng nắng còn buồn bàn tay nghe ngóng tin sang”

Bàn tay ấy! Bàn tay một thời dìu bước nhau đi. Và giờ đây anh cố tìm trong tiềm thức một hoài vọng để thương để nhớ

“Nửa bóng xuân qua ngập ngừng nghe trời gió lộng mà thương”

Bờ cát sóng vẫn vỗ. Từng con sóng rì rào. Bước chân anh trĩu nặng vào đêm…

“Nghe buồn nhịp chân bơ vơ”…

 Vi Ánh Ngọc

More...